Lịch tao kín hết tuần mà tao không biết mình đang sống vì cái gì
My Calendar Was Full and I Had No Idea What I Was Living For
Hồi năm ngoái, tao có một giai đoạn mà lịch Google Calendar kín từ thứ Hai đến Chủ Nhật.
Sáng sớm có buổi học tiếng Anh online. Trưa có meeting với team. Chiều có lớp gym. Tối có khóa học digital marketing mà tao đăng ký từ tháng trước. Cuối tuần thì đi networking event, gặp gỡ mấy người trong ngành, uống cà phê với người này người kia.
Nhìn vào lịch, tao thấy mình productive lắm.
Bạn bè hỏi dạo này sao, tao nói bận lắm, nhiều thứ đang làm lắm. Nói xong thấy mình có vẻ quan trọng.
Nhưng có một tối thứ Tư, tao ngồi chờ call Zoom bắt đầu, nhìn ra cửa sổ, trời đang mưa. Tao ngồi đó và tự hỏi một câu rất đơn giản.
Tao đang học cái này để làm gì?
Không phải câu hỏi lớn lao gì. Chỉ là câu hỏi thật.
Tao học tiếng Anh vì thật ra muốn giỏi, hay vì thấy người khác học nên đăng ký cho có? Tao đi gym vì thích, hay vì sợ không đi thì thua kém ai đó trong đầu tao? Tao đi networking vì muốn gặp người, hay vì nghĩ nếu không đi thì mình sẽ bị bỏ lại?
Call bắt đầu. Tao vào họp. Câu hỏi đó tao để đó.
Mấy tuần sau, tao gặp thằng bạn cũ. Nó hỏi tao dạo này làm gì. Tao kể lịch. Nó nghe xong, gật đầu, rồi hỏi một câu.
Mày vui không?
Tao dừng lại.
Không phải vì câu hỏi khó. Mà vì tao không biết trả lời.
Tao không buồn. Tao không khổ. Nhưng tao cũng không biết mình vui ở chỗ nào. Mỗi ngày tao hoàn thành xong một thứ trong lịch rồi tick vào, rồi qua ngày hôm sau làm tiếp. Cứ vậy.
Như cái máy chạy đúng chương trình.
Tao nhớ hồi đầu năm tao có ghi xuống mấy thứ tao muốn làm trong năm nay. Không phải mục tiêu lớn, chỉ là những thứ nhỏ. Đọc quyển sách đang bỏ dở từ năm ngoái. Học nấu một món tao thích. Đi đâu đó một mình, không cần xa, chỉ cần một ngày không có lịch.
Tao nhìn lại. Chưa cái nào làm.
Nhưng tao đã học xong module 3 của khóa digital marketing. Tao đã đi đủ bốn buổi networking trong tháng. Tao đã không bỏ buổi gym nào.
Tao đã rất bận.
Và tao không hiểu tại sao mình vẫn thấy thiếu cái gì đó.
Có một buổi tối tao thử làm một việc. Tao mở lịch ra, xóa hết một ngày Chủ Nhật. Không đặt gì vào. Để trống.
Sáng hôm đó tao thức dậy, nhìn điện thoại, thấy không có gì. Tao nằm thêm một lúc. Không biết làm gì.
Rồi tao lấy quyển sách bỏ dở ra đọc.
Đọc được hai tiếng. Không có ai biết. Không có gì để tick. Không có gì để kể với ai.
Nhưng tao thấy khác.
Không phải vui hơn theo nghĩa gì to tát. Chỉ là nhẹ hơn một chút. Như cái gì đó trong ngực được thở.
Tao không biết mình cần bao nhiêu thứ trong lịch mới là đủ. Tao không biết bận đến mức nào thì mình mới thấy mình đang sống đúng.
Nhưng cái ngày Chủ Nhật trống đó, tao không làm được gì lớn lao.
Chỉ đọc sách. Chỉ ngồi. Chỉ thở.
Và tao không hiểu sao nó lại cảm giác đủ hơn cả tuần trước cộng lại.
Người bận rộn nhất thường có ít thời gian sống nhất.
The most busy people often have the least time to live.
— Seneca, On the Shortness of Life, Chương 3
Diễn giải
Interpretation
Epictetus nói người bận rộn nhất thường có ít thứ nhất trong tay. Nghe lạ. Nhưng nhìn lại thì thấy đúng. Bận không phải là bằng chứng của sống đầy. Bận có thể chỉ là cách tao tránh ngồi yên đủ lâu để nghe mình đang thật sự muốn gì. Lịch kín không có nghĩa là tao đang đi đúng hướng. Đôi khi nó chỉ có nghĩa là tao đang chạy, và chạy nhanh đến mức không kịp hỏi mình đang chạy về đâu. Cái ngày Chủ Nhật trống trong câu chuyện không có gì đặc biệt. Không có insight lớn, không có bước ngoặt. Chỉ là lần đầu tiên tao dừng lại đủ lâu để nhận ra mình vẫn còn ở đây.
Epictetus said the busiest people often have the least in their hands. Seems strange at first. But looking closely, it holds. Being busy isn't proof of a full life. Sometimes it's just a way to avoid sitting still long enough to hear what you actually want. A packed calendar doesn't mean you're moving in the right direction. Sometimes it just means you're running, and running fast enough that you never stop to ask where you're running to. The empty Sunday in this story wasn't anything special. No big insight, no turning point. Just the first time he slowed down long enough to notice he was still there.