Mẹ tao gọi điện mỗi ngày, tao không bao giờ nghe
My Mother Called Every Day and I Never Picked Up
Hồi tao mười tám, tao rời nhà.
Không phải bỏ trốn. Không phải cãi nhau. Tao thi đậu đại học ở Sài Gòn, mẹ tao khóc, ba tao im. Tao lên xe khách đi.
Tuần đầu tiên, mẹ gọi mỗi ngày.
Sáng gọi hỏi ăn gì chưa. Trưa gọi hỏi có mệt không. Tối gọi hỏi phòng trọ có nóng không. Tao nghe hết. Trả lời hết. Dạ con ăn rồi. Dạ không mệt. Dạ không nóng.
Tuần thứ hai, tao bắt đầu thấy phiền.
Không phải ghét mẹ. Tao chỉ thấy mình lớn rồi. Mấy thằng bạn cùng trọ không đứa nào bị mẹ gọi nhiều vậy. Có đứa còn nói "mẹ mày kiểm soát quá." Tao nghe, thấy đúng.
Tao bắt đầu không nghe máy.
Lần đầu, tao để chuông reo rồi tắt. Tim đập nhanh. Như mình đang làm gì sai. Nhưng rồi quen. Lần thứ hai dễ hơn. Lần thứ ba thì bình thường.
Mẹ tao vẫn gọi.
Mỗi ngày. Đúng bảy giờ tối. Tao thấy tên mẹ hiện lên, nhìn, rồi úp máy xuống. Đi chơi với bạn. Đi uống cà phê. Đi làm bài. Đi làm bất cứ gì.
Một tháng sau, mẹ gọi ít lại. Ba ngày một lần. Rồi một tuần một lần.
Tao thấy nhẹ.
Thật sự nhẹ. Như mình vừa cắt được sợi dây gì đó. Tao nghĩ đó là trưởng thành. Tao nghĩ đó là tự do.
Năm nhất qua. Năm hai qua. Tao về nhà mỗi Tết. Mỗi lần về, mẹ nấu đồ ăn đầy bàn. Tao ăn. Mẹ ngồi nhìn tao ăn. Không nói gì nhiều.
Tao để ý mẹ không hỏi nhiều nữa.
Không hỏi ăn gì chưa. Không hỏi có mệt không. Không hỏi phòng trọ có nóng không. Mẹ chỉ ngồi. Nhìn. Cười.
Tao nghĩ mẹ đã hiểu.
Năm ba, mẹ gọi một tháng một lần. Nói chuyện năm phút rồi cúp. "Con khỏe không?" "Dạ khỏe." "Ừ, vậy thôi."
Năm tư, tao ra trường. Đi làm. Thuê phòng riêng. Lương tháng đầu tao gửi về cho mẹ hai triệu. Mẹ nhắn "con giữ mà xài." Tao nhắn lại "dạ."
Rồi tao bận.
Bận thiệt. Không phải bận giả. Sáng đi làm, tối về mệt, cuối tuần ngủ bù. Điện thoại đầy tin nhắn công việc, group chat, deadline. Tên mẹ chìm xuống dưới cùng danh sách tin nhắn.
Tao không gọi cho mẹ.
Không phải quên. Tao nhớ. Nhiều lần tao mở danh bạ, thấy tên mẹ, rồi nghĩ "mai gọi cũng được." Mai thành tuần sau. Tuần sau thành tháng sau.
Mẹ cũng không gọi nữa.
Một năm, tao về Tết. Mẹ ra đón ở cửa. Tao thấy mẹ nhỏ hơn.
Không phải cách nói ví von. Mẹ tao nhỏ hơn thật. Lưng hơi còng. Tóc bạc nhiều hơn. Tay gầy hơn. Mẹ cười, nói "con về rồi hả." Giọng bình thường. Không trách. Không hờn.
Mẹ nấu cơm. Tao ngồi ăn. Mẹ ngồi đối diện, gắp đồ cho tao.
Tao nhìn tay mẹ gắp đồ ăn. Run.
Không run nhiều. Chỉ hơi run. Nhưng tao thấy.
Tối đó, tao nằm trong phòng cũ. Cái phòng tao ở mười tám năm trước khi đi. Mẹ giữ nguyên hết. Cái bàn học. Cái kệ sách. Cái mền cũ.
Tao mở điện thoại. Lướt lên lịch sử cuộc gọi.
Cuộc gọi cuối cùng của mẹ. Bốn tháng trước. Một phút hai mươi giây.
Tao không nhớ mẹ nói gì trong một phút hai mươi giây đó.
Tao cuộn lên nữa. Lên nữa. Mấy năm cuộc gọi. Mẹ gọi. Mẹ gọi. Mẹ gọi. Mẹ gọi.
Rồi ít dần.
Rồi thưa dần.
Rồi gần như không còn.
Tao nhìn cái list đó lâu lắm.
Hồi mười tám, tao nghĩ mẹ gọi nhiều là kiểm soát. Tao nghĩ mình cần tự do. Tao nghĩ trưởng thành là không cần ai lo.
Nhưng tối đó, nằm trong phòng cũ, tao hiểu một chuyện.
Mẹ không ngừng gọi vì mẹ hiểu.
Mẹ ngừng gọi vì mẹ sợ làm phiền tao.
Mẹ ngừng gọi vì mỗi lần gọi mà tao không nghe, mẹ nghĩ mình đang làm sai. Mẹ nghĩ mình yêu con kiểu gì mà con không muốn nghe.
Mẹ không bao giờ nói chuyện đó. Không trách. Không kể với ai. Mẹ chỉ lùi lại. Từ từ. Mỗi ngày một bước.
Đến khi tao quay lại nhìn, khoảng cách đã xa lắm rồi.
Sáng hôm sau, tao dậy sớm. Mẹ đã dậy trước, đang nấu cháo.
Tao ngồi xuống bàn. Không nói gì. Mẹ múc cháo, để trước mặt tao.
Tao ăn.
Mẹ ngồi đối diện. Nhìn tao ăn. Cười.
Giống hệt mười năm trước. Giống hệt hai mươi năm trước.
Chỉ có tay mẹ là khác.
Run hơn một chút.
Tao ăn xong, rửa chén. Mẹ nói "để đó mẹ rửa." Tao nói "con rửa được."
Mẹ đứng cạnh. Im.
Tao rửa xong, lau tay, quay lại.
Mẹ vẫn đứng đó.
Tao nói "mẹ, tối nay con gọi cho mẹ nghe."
Mẹ nói "ừ."
Không cười. Không khóc. Chỉ "ừ."
Tối đó tao lên xe về Sài Gòn. Tám giờ, tao gọi.
Mẹ nghe ngay giây đầu tiên.
Như đã cầm điện thoại sẵn trong tay từ lúc nào.