Mẹ tôi gọi điện mỗi ngày mà tôi không bao giờ nghe
My Mother Called Every Day and I Never Picked Up
Mẹ tôi gọi điện mỗi ngày.
Đúng bảy giờ tối. Không sớm, không muộn. Bảy giờ.
Tôi biết vì cái điện thoại nó sáng lên đúng lúc tôi đang rửa bát. Hoặc đang cho con ăn. Hoặc đang ngồi trên sofa, mắt dán vào cái màn hình laptop, tay gõ nốt cái email cuối cùng trong ngày.
Tôi nhìn cái tên "Mẹ" hiện lên.
Rồi tôi để nó rung.
Không phải tôi ghét mẹ. Không phải tôi giận. Không phải tôi bận đến mức không nhấc nổi cái điện thoại lên.
Tôi chỉ... mệt.
Mệt theo kiểu không giải thích được. Kiểu mà nếu ai hỏi "mệt gì" thì tôi không trả lời nổi. Không phải mệt cơ thể. Mệt ở chỗ khác. Chỗ mà mỗi lần nghe mẹ nói, tôi lại thấy mình nhỏ lại.
---
Mẹ tôi không phải người xấu.
Bà thương con. Thương theo kiểu của bà. Kiểu mà hồi tôi mười lăm tuổi, bà xếp quần áo cho tôi mỗi sáng. Kiểu mà hồi tôi hai mươi, bà gọi hỏi "ăn cơm chưa" mỗi ngày ba lần. Kiểu mà hồi tôi ba mươi, bà vẫn hỏi "sao chưa mua nhà".
Bà hỏi vì bà lo.
Tôi biết.
Nhưng mỗi câu hỏi của bà, nó không đến một mình. Nó kéo theo một cái đuôi dài. Đuôi đó là kỳ vọng. Là lo lắng. Là cái nhìn của bà khi tôi nói "con ổn" mà bà không tin.
Tôi bốn mươi tuổi rồi mà mỗi lần nghe mẹ hỏi "dạo này sao rồi", tôi vẫn thấy mình đang bị kiểm tra bài.
---
Vợ tôi nói: "Anh gọi lại cho mẹ đi."
Tôi nói: "Ừ, lát."
Lát đó kéo dài đến hôm sau. Rồi hôm sau nữa. Rồi thành một tuần.
Mẹ không gọi nữa.
Tôi thấy nhẹ. Nhẹ thật. Như cái gì đè trên ngực được nhấc ra.
Rồi ba ngày sau, tôi thấy nặng. Nặng hơn lúc bà còn gọi.
Tôi không hiểu.
---
Chị gái tôi gọi. Giọng bình thường, không có gì gấp.
"Mẹ bảo chắc con bận. Mẹ nói thôi để mẹ không gọi nữa, con nó lớn rồi."
Chị nói xong, im.
Tôi cũng im.
Cái câu đó. "Con nó lớn rồi." Bốn chữ. Nghe bình thường. Nhưng tôi nghe thấy cái gì khác trong đó.
Tôi nghe thấy mẹ tôi buông.
Và lần đầu tiên trong đời, tôi không muốn bà buông.
---
Tối đó tôi ngồi ngoài ban công. Con tôi ngủ rồi. Vợ tôi đang xem phim trong phòng. Cả nhà yên.
Tôi nghĩ về mẹ.
Không phải nghĩ kiểu nhớ nhung. Nghĩ kiểu lần đầu tiên nhìn thấy bà rõ ràng.
Mẹ tôi lớn lên ở quê. Nhà nghèo. Bà đi làm từ mười bốn tuổi. Lấy chồng năm hai mươi. Sinh tôi năm hai mươi ba. Cả đời bà xoay quanh mấy người: chồng, con, cháu.
Bà không có bạn thân. Không có sở thích. Không có cái gì là "của bà" ngoài mấy đứa con.
Cái cuộc gọi bảy giờ tối đó, nó không phải kiểm tra.
Nó là cả ngày của bà.
Bà chờ đến bảy giờ. Có khi từ năm giờ bà đã nghĩ "tối nay nói gì với nó". Có khi bà chuẩn bị sẵn mấy câu trong đầu. Hỏi cháu học sao. Hỏi vợ khỏe không. Hỏi dạo này có gì vui.
Rồi tôi không nghe.
Bà cất điện thoại. Đi ngủ.
Sáng hôm sau lại chờ.
---
Tôi nhớ hồi con tôi mới biết đi. Nó hay chạy ra cửa. Tôi hay đuổi theo. Nó cười. Tôi cũng cười.
Rồi một hôm nó chạy mà không quay lại nhìn tôi.
Tôi đứng ở cửa, thấy lạ. Không buồn. Chỉ lạ. Kiểu "à, nó không cần mình đuổi theo nữa".
Bây giờ tôi nghĩ, mẹ tôi đã đứng ở cái cửa đó bao nhiêu năm rồi.
---
Tôi lấy điện thoại. Bấm số mẹ.
Bà nghe ngay. Không để chuông rung quá hai tiếng.
Giọng bà bình thường. Không trách. Không hờn. Không hỏi "sao lâu không gọi".
Bà hỏi: "Ăn cơm chưa?"
Tôi nói: "Ăn rồi mẹ."
Im một lúc.
Bà nói: "Ừ. Vậy thôi. Mẹ hỏi vậy thôi."
Tôi muốn nói gì đó. Muốn nói "con xin lỗi". Muốn nói "mẹ gọi đi, con nghe". Muốn nói nhiều thứ lắm.
Nhưng tôi chỉ nói: "Mẹ ngủ sớm nha."
Bà nói: "Ừ."
Rồi cúp.
---
Tôi ngồi cầm cái điện thoại. Màn hình tắt. Cuộc gọi bốn mươi ba giây.
Bốn mươi ba giây.
Bà chờ cả ngày cho bốn mươi ba giây đó.
Và tôi, bốn mươi tuổi, mới lần đầu tiên hiểu.
Nhà ở ngay đây. Gần lắm. Tiếng gà tiếng chó nghe rõ ràng. Mà mình đi qua đi lại hoài, có bao giờ thật sự ghé.
---
Hôm sau, bảy giờ tối, điện thoại rung.
Tôi nhấc máy.