Mẹ tôi gọi điện mỗi ngày, tôi không nghe cuộc nào
My Mother Called Every Day and I Never Picked Up
Mẹ tôi gọi điện mỗi ngày.
Đúng bảy giờ tối. Không sớm, không muộn. Bảy giờ.
Tôi biết vì điện thoại hiện cuộc gọi nhỡ. Mỗi ngày một cuộc. Đều đặn như đồng hồ.
Tôi không nghe.
Không phải ghét mẹ. Không phải giận. Không phải bận đến mức không có ba mươi giây bấm nút xanh.
Chỉ là mỗi lần nghe, mẹ hỏi những câu giống nhau.
"Con ăn cơm chưa?" "Công việc sao rồi?" "Bao giờ về?"
Rồi tôi trả lời giống nhau.
"Dạ ăn rồi." "Dạ bình thường." "Dạ chưa biết."
Cuộc gọi kéo dài hai phút. Ba phút. Không bao giờ quá năm phút.
Nhưng sau khi cúp máy, tôi thấy mệt. Một kiểu mệt không giải thích được. Không phải mệt vì nói chuyện. Mệt vì cảm giác mình đang diễn. Mệt vì biết mẹ cũng đang diễn.
Mẹ không thực sự muốn biết tôi ăn cơm chưa. Mẹ muốn biết tôi có ổn không.
Tôi không thực sự bình thường. Nhưng tôi không biết nói sao.
Vậy nên tôi không nghe.
---
Hồi nhỏ, mẹ biết hết.
Biết tôi thích ăn gì. Biết tôi sợ gì. Biết tôi khóc vì lý do gì.
Mẹ không cần hỏi. Nhìn mặt là biết.
Tôi cũng không cần nói. Về nhà là thấy an toàn.
Không biết từ lúc nào, cái "biết" đó mất đi.
Có lẽ từ lúc tôi đi học xa. Có lẽ từ lúc tôi đi làm, thuê phòng riêng, sống một mình. Có lẽ từ lúc tôi lấy vợ, có con, có một gia đình khác.
Không ai làm gì sai. Chỉ là khoảng cách nó lớn dần. Từ từ. Như nước dâng. Không thấy cho đến khi đã ngập.
---
Vợ tôi bảo: "Anh gọi lại cho mẹ đi."
Tôi bảo: "Ừ, lát."
"Lát" của tôi là ngày mai. Ngày mai là tuần sau. Tuần sau là tháng sau.
Mẹ vẫn gọi. Bảy giờ tối.
Tôi vẫn không nghe.
Có hôm tôi nhìn điện thoại rung trên bàn. Nhìn cái tên "Mẹ" nhấp nháy. Rồi nhìn nó tắt.
Tôi không biết mình đợi gì. Đợi một ngày mình sẵn sàng? Đợi một ngày mình có chuyện gì đó hay ho để kể? Đợi một ngày cuộc gọi không còn khiến mình mệt?
Tôi bốn mươi ba tuổi rồi. Vẫn đợi.
---
Tháng trước tôi về quê.
Không phải Tết. Không phải giỗ. Chỉ là công ty cho nghỉ hai ngày, vợ bảo hay là về.
Tôi về.
Mẹ mở cửa. Cười. Không hỏi sao về bất ngờ. Không trách sao lâu không gọi.
Chỉ nói: "Vào nhà. Mẹ nấu canh."
Tôi ngồi ở bàn ăn. Cái bàn cũ. Cái ghế cũ. Cái tô cũ.
Mẹ ngồi đối diện. Không ăn. Chỉ nhìn tôi ăn.
Tôi nói: "Mẹ ăn đi."
Mẹ nói: "Mẹ ăn rồi."
Tôi biết mẹ chưa ăn. Nhưng tôi không nói gì.
Mẹ cũng biết tôi biết. Nhưng mẹ không nói gì.
Hai người ngồi đó. Im.
Cái im đó nặng hơn bất kỳ cuộc gọi nào.
---
Tối đó tôi nằm trong phòng cũ. Cái phòng tôi ở từ hồi cấp hai đến hết đại học.
Mẹ giữ nguyên. Cái gối cũ. Cái mền cũ. Cái bàn học còn vết mực.
Mười mấy năm rồi. Mẹ giữ nguyên.
Tôi nằm đó, nhìn trần nhà, nghĩ.
Mẹ gọi mỗi ngày không phải vì muốn nghe tôi nói "dạ ăn rồi". Mẹ gọi vì đó là cách duy nhất mẹ còn chạm được vào đời tôi.
Ba mươi giây bấm nút xanh. Hai phút nghe giọng con. Rồi cúp máy.
Đó là cả ngày của mẹ.
Còn tôi, tôi thấy mệt.
---
Sáng hôm sau tôi đi sớm. Vợ con đợi ở thành phố.
Mẹ dậy từ năm giờ. Gói cho tôi mấy hộp đồ ăn. Bánh, mứt, mấy thứ tôi thích hồi nhỏ mà bây giờ không còn ăn nữa.
Tôi lấy hết. Không từ chối.
Ra tới cửa, mẹ nói: "Lái xe cẩn thận."
Tôi nói: "Dạ."
Rồi tôi đi.
Trên xe, tôi nhìn mấy hộp đồ ăn ở ghế sau. Nghĩ đến cái phòng mẹ giữ nguyên mười mấy năm. Nghĩ đến cuộc gọi bảy giờ tối.
Tôi hiểu rồi. Mẹ không cần tôi nghe điện thoại.
Mẹ cần biết tôi vẫn còn ở đó.
Còn tôi, tôi không nghe, không phải vì bận.
Tôi không nghe vì mỗi lần nghe, tôi nhớ ra mình đã đi xa bao nhiêu. Và không biết đường quay lại.
---
Tối hôm đó, bảy giờ, điện thoại rung.
"Mẹ."
Tôi nhìn.
Lần này tôi nghe.
"Con ăn cơm chưa?"
"Dạ chưa."
Lần đầu tiên tôi trả lời thật.
Mẹ im một giây. Rồi nói: "Vậy đi ăn đi con."
Bốn giây im lặng. Rồi cúp máy.
Bốn giây đó, tôi thấy gần mẹ hơn mười năm qua.