Mười bảy năm tôi không dám lái xe qua cầu
Seventeen Years I Could Not Drive Across a Bridge
Năm tôi ba mươi lăm tuổi, tôi lái xe qua cầu Mỹ Thuận lần đầu.
Hồi đó cầu mới xây xong vài năm. Ai cũng khen đẹp. Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng khi xe lên đến giữa nhịp, tôi nhìn xuống.
Sông rộng. Gió lớn. Xe tải chạy ngược chiều rung cả thành cầu.
Tay tôi bắt đầu run.
Không phải run nhẹ. Run đến mức tôi không giữ nổi vô lăng. Tim đập nhanh. Mồ hôi ướt lưng áo. Tôi thấy mình sắp chết. Không có lý do gì. Không có tai nạn. Không có gì nguy hiểm. Nhưng cơ thể tôi nói: mày sắp chết.
Tôi dừng xe sát lề. Ngồi thở. Xe sau bấm còi. Vợ tôi hỏi sao rồi. Tôi nói mệt, nghỉ chút.
Tôi không nói tôi sợ.
Đàn ông bốn mươi mấy tuổi, ai nói tôi sợ qua cầu?
Từ đó, mỗi lần về quê, tôi đi đường vòng. Qua phà. Hoặc nhờ vợ lái. Tôi nói tôi muốn ngắm cảnh. Nói tôi thích đi phà cho mát. Nói đủ thứ lý do.
Không ai biết tôi sợ.
Năm bốn mươi, công ty cử tôi đi công tác miền Tây. Tôi bay xuống Cần Thơ thay vì lái xe. Đắt hơn. Mất thời gian hơn. Nhưng không phải qua cầu.
Đồng nghiệp hỏi sao không lái xe cho tiện. Tôi nói bận, không kịp. Nói bay cho nhanh.
Năm bốn mươi hai, con gái tôi thi đại học ở Cần Thơ. Nó muốn ba chở đi. Tôi nói để mẹ chở, ba bận họp.
Con gái nhìn tôi. Không nói gì. Nhưng cái nhìn đó, tôi nhớ mãi.
Nó không giận. Nó buồn.
Tôi bắt đầu tìm hiểu. Đọc trên mạng. Người ta gọi là rối loạn hoảng sợ. Hoặc sợ độ cao. Hoặc sợ không gian mở. Tôi không biết mình thuộc loại nào. Tôi chỉ biết mỗi lần nghĩ đến cầu, bụng tôi thắt lại.
Năm bốn mươi lăm, tôi đi gặp bác sĩ. Lần đầu tiên trong đời tôi nói với một người lạ: tôi sợ qua cầu.
Bác sĩ không cười. Không nói tôi yếu đuối. Ông ấy hỏi: lần đầu tiên anh sợ là khi nào?
Tôi kể. Cầu Mỹ Thuận. Năm ba mươi lăm tuổi.
Ổng hỏi tiếp: trước đó, có chuyện gì không?
Tôi im.
Trước đó ba tháng, ba tôi mất. Đột ngột. Sáng còn gọi điện, chiều đã đi rồi.
Tôi không khóc. Không khóc ở đám tang. Không khóc khi chôn. Không khóc khi về nhà. Tôi lo giấy tờ, lo tiền, lo mọi thứ. Ai cũng khen tôi mạnh mẽ.
Ba tháng sau, tôi lái xe qua cầu và tay tôi run.
Bác sĩ nói, đôi khi nỗi sợ không đến từ thứ mình đang sợ. Nó đến từ thứ mình chưa bao giờ dám đối mặt.
Tôi không sợ cầu. Tôi không sợ độ cao. Tôi không sợ sông.
Tôi sợ mất kiểm soát. Sợ cái cảm giác mọi thứ có thể biến mất trong một buổi chiều. Sợ cái sự bất lực khi không giữ được người mình thương.
Cầu chỉ là nơi cơ thể tôi chọn để la lên điều mà miệng tôi không chịu nói.
Tôi trị liệu hai năm. Không có phép màu. Không có khoảnh khắc bừng tỉnh. Chỉ có từng buổi ngồi nói chuyện. Từng lần tập thở. Từng lần lái xe đến gần cầu rồi quay về. Rồi gần hơn. Rồi gần hơn nữa.
Năm bốn mươi bảy, tôi lái xe qua cầu Mỹ Thuận.
Tay vẫn run. Tim vẫn đập nhanh. Nhưng tôi không dừng.
Vợ ngồi bên cạnh. Không nói gì. Chỉ đặt tay lên tay tôi trên vô lăng.
Qua cầu xong, tôi tấp vào lề. Ngồi thở.
Vợ hỏi: được chưa?
Tôi nói: được rồi.
Nhưng tôi biết "được rồi" không có nghĩa là hết sợ. Nó có nghĩa là tôi chịu sợ mà vẫn đi.
Bây giờ tôi năm mươi hai. Mỗi lần qua cầu, tim vẫn đập nhanh hơn bình thường một chút. Tay vẫn nắm vô lăng chặt hơn bình thường một chút.
Nhưng tôi qua.
Con gái tôi giờ làm việc ở Cần Thơ. Thỉnh thoảng cuối tuần tôi lái xe xuống thăm nó. Qua cầu. Một mình.
Nó không biết mười bảy năm trước, ba nó sợ cái cầu đó đến mức đi đường vòng cả trăm cây số.
Có lẽ một ngày tôi sẽ kể. Có lẽ không.
Nhưng tôi biết một điều. Nỗi sợ lớn nhất đời tôi không phải cái cầu. Là mười bảy năm tôi không dám nói tôi sợ.