Nó chết lúc tao đang chơi game
He Died While I Was Playing a Game
Tao nhớ rõ lắm.
Đêm đó tao đang ngồi chơi Valorant. Headset trùm kín tai. Micro bật. Mấy thằng trong đội đang chửi nhau vì thằng nào flash nhầm.
Điện thoại rung.
Tao thấy tên bà ngoại hiện lên. Tao nghĩ chắc bà gọi hỏi ăn cơm chưa. Tao bấm từ chối. Chơi tiếp.
Năm phút sau rung nữa. Lần này là má.
Tao vẫn bấm từ chối.
Mười phút sau, thằng bạn tao nhắn tin. Một dòng. "Ông ngoại mày mất rồi."
Tao ngồi đó. Headset vẫn trên đầu. Trong tai thằng bạn đội đang la "rush B, rush B." Tao không nghe gì hết.
Tao tháo headset ra. Gọi lại cho má. Má khóc. Tao không khóc.
Tao ngồi nhìn màn hình. Trận game vẫn đang chạy. Nhân vật tao đứng yên giữa map, bị bắn chết.
---
Ông ngoại tao bảy mươi tám tuổi. Bị tiểu đường mười mấy năm. Ai cũng biết ông sẽ đi. Nhưng "biết" với "nó xảy ra" là hai thứ khác nhau.
Tao về tới nhà lúc mười hai giờ đêm. Ông nằm đó. Mặt phủ khăn trắng. Bà ngoại ngồi bên cạnh, không khóc, chỉ cầm tay ông.
Má kéo tao lại gần. "Lạy ông đi con."
Tao quỳ xuống. Lạy. Nhưng tao không cảm thấy gì. Tao nghĩ mình là đồ mất dạy. Ông chết mà tao không khóc nổi.
---
Mấy ngày sau đó, nhà đông lắm. Bà con tới. Người ta nấu ăn, thắp nhang, tụng kinh. Tao được giao việc đứng ngoài cổng đón khách.
Ai tới cũng nói "chia buồn." Tao gật đầu. "Dạ, cảm ơn."
Có ông chú nào đó vỗ vai tao. "Mày lớn rồi, phải lo cho bà ngoại nghe."
Tao gật. Nhưng trong đầu tao đang nghĩ, mình có lo nổi cho mình chưa.
---
Đám tang xong. Mọi người về. Nhà trống lại.
Bà ngoại vẫn dọn hai phần cơm. Rồi bà nhìn cái chén thứ hai, đứng một lúc, rồi cất đi.
Tao thấy cảnh đó. Lúc đó tao mới khóc.
Không phải khóc vì ông. Mà khóc vì bà. Vì cái cách bà cầm cái chén lên rồi đặt xuống. Nhẹ lắm. Như bà đã tập cái động tác đó trong đầu cả trăm lần rồi.
---
Mấy tuần sau, tao bắt đầu nghĩ lung tung.
Tao nghĩ, nếu tao nghe điện thoại lúc đó thì sao. Tao có kịp nói gì với ông không. Tao có chạy về kịp không. Ông có nghe được giọng tao không.
Tao biết câu trả lời là không. Ông đi nhanh lắm. Má nói ông ngồi trên ghế, nghiêng người qua, rồi thôi.
Nhưng tao vẫn nghĩ. Mỗi đêm.
Tao bắt đầu sợ điện thoại rung. Mỗi lần thấy tên má hiện lên, tim tao đập nhanh. Tao bắt máy liền. "Má có sao không? Bà có sao không?"
Má nói, "Má gọi hỏi mày ăn cơm chưa thôi."
---
Tao hai mươi mốt tuổi. Trước đó tao chưa bao giờ nghĩ về cái chết. Nói thật. Chưa bao giờ.
Tao biết người ta chết. Tao thấy trên báo, trên mạng. Nhưng nó giống phim. Giống tin tức. Không liên quan tới tao.
Giờ nó liên quan.
Giờ tao biết, bất cứ lúc nào, đang chơi game, đang ăn mì, đang lướt TikTok, một cuộc gọi tới, rồi mọi thứ khác đi.
Và cái đáng sợ nhất không phải là mất. Mà là tao không biết mình đang có.
Tao sống với ông mười mấy năm. Ông đưa tao đi học. Ông mua cho tao cái xe đạp đầu tiên. Ông ngồi trước nhà đợi tao mỗi chiều.
Nhưng mấy năm gần đây, tao về nhà ông ít lắm. Tết về, ở hai ngày, rồi đi. Ông gọi, tao nói "dạ con bận." Bận gì? Bận chơi game. Bận đi chơi với bạn. Bận sống cái cuộc đời tao nghĩ là quan trọng.
---
Có đêm tao nằm nghĩ. Nếu tao biết trước ông sẽ đi đêm đó, tao sẽ làm gì?
Tao sẽ về. Ngồi cạnh ông. Không cần nói gì. Chỉ ngồi đó.
Nhưng đó là vấn đề. Tao luôn nghĩ "còn mai." Còn tuần sau. Còn Tết. Còn dịp.
Không có "còn" nào hết.
Cái "mai" mà tao hay nói, nó không tồn tại. Nó chưa bao giờ tồn tại. Chỉ có cái lúc tao ngồi đây. Cái lúc điện thoại rung. Cái lúc tao bấm từ chối.
Chỉ có lúc đó. Và lúc đó đã qua rồi.
---
Giờ tao hai mươi hai. Mỗi tuần tao về thăm bà một lần.
Tao không nói nhiều. Bà cũng không nói nhiều. Bà nấu cơm, tao ăn. Bà kể chuyện hồi xưa, tao nghe. Đôi khi bà kể chuyện ông, rồi bà cười, rồi bà im.
Tao không biết mình làm vậy vì thương bà hay vì sợ. Sợ một ngày nữa, điện thoại rung, rồi bà cũng không còn.
Có lẽ cả hai.
Tao không sửa được cái đêm đó. Tao không nghe lại được cuộc gọi đó. Tao không nói được với ông câu nào.
Nhưng tao ngồi đây. Với bà. Bây giờ.
Cái "bây giờ" này, tao không bấm từ chối nữa.
Tương lai là một khái niệm — nó không tồn tại. Không có gì ngoài hiện tại.
The future is a concept — it doesn't exist. There is no such thing as tomorrow. There never will be.
— Alan Watts, Lectures
Diễn giải
Interpretation
Watts nói, tương lai là một khái niệm, nó không tồn tại. Nghe thì tưởng triết học cao siêu. Nhưng nó đơn giản lắm. Mày nói "mai tao về thăm ông." Cái "mai" đó ở đâu? Nó không ở đâu hết. Nó chỉ là một cái từ mày dùng để hoãn lại cái việc mày có thể làm bây giờ. Rồi khi "bây giờ" trôi qua đủ nhiều lần, mày nhìn lại, ông không còn nữa. Và mày ôm một đống "mai" chưa bao giờ tới. Cái đau không phải là mất người. Cái đau là mày đã có thời gian, mày đã có cơ hội, mày đã có "bây giờ." Nhưng mày đổi nó lấy một cái "mai" không có thật. Không ai lấy lại được giây phút đã qua. Nhưng giây phút đang có, ngay lúc này, mày có bấm từ chối nó không?
Watts said the future is a concept. It doesn't exist. Sounds like abstract philosophy. But it's dead simple. You say "I'll visit Grandpa tomorrow." Where is that "tomorrow"? Nowhere. It's just a word you use to postpone what you could do right now. Then when enough "right nows" slip by, you look back, and Grandpa's gone. And you're left holding a pile of tomorrows that never came. The pain isn't losing someone. The pain is that you had the time. You had the chance. You had "now." But you traded it for a "tomorrow" that was never real. No one can get back a moment that's passed. But the moment you have, right now, this one. Are you hitting decline on it?