Phòng đầy người mà tao ngồi một mình
A Room Full of People and I Was Alone
Hôm đó là sinh nhật của Linh.
Căn phòng có khoảng hai mươi người. Nhạc to. Đèn mờ. Mọi người cười, chụp ảnh, gọi nhau ơi ơi.
Tao cũng ở đó.
Tao đứng cạnh bàn ăn, tay cầm ly nước cam, nhìn xung quanh. Quen hết. Đứa học chung từ năm nhất. Đứa hay đi ăn tối cùng. Đứa nhắn tin cho tao mỗi ngày.
Vậy mà tao không biết nói gì.
Không phải vì nhút nhát. Tao không nhút nhát. Tao biết cách pha trò, biết cách chen vào cuộc trò chuyện, biết cách làm người ta cười.
Nhưng tối đó tao không muốn làm gì trong số đó.
Tao muốn có ai đó hỏi tao một câu thật. Không phải "dạo này mày thế nào" kiểu xã giao. Mà hỏi kiểu thật sự muốn nghe câu trả lời.
Không ai hỏi.
Tao cũng không trách. Tao cũng không hỏi ai câu đó bao giờ.
---
Tao về sớm. Nói bị đau đầu.
Không ai hỏi thêm.
Đi bộ ra ngoài, trời tháng mười một hơi lạnh. Tao đi bộ một đoạn dài không có lý do. Không nghe nhạc. Không nhìn điện thoại.
Chỉ đi.
Tao nghĩ tao đang ổn. Tao có bạn bè. Tao có việc làm. Tao không phải dạng người hay than thở. Vậy mà tối đó tao muốn khóc mà không biết khóc vì cái gì.
Không phải vì chuyện gì xảy ra.
Mà vì không có gì xảy ra hết.
Mọi thứ cứ trôi đi. Nhẹ nhàng. Không để lại dấu gì.
---
Tao nhớ hồi cấp ba, tao có một đứa bạn hay ngồi nói chuyện với tao đến tận khuya. Không phải chuyện gì quan trọng. Chỉ là nói. Về phim, về nhạc, về những thứ ngớ ngẩn.
Nhưng tao thấy được thấy.
Bây giờ tao có nhiều bạn hơn. Nhưng tao không có cảm giác đó nữa.
Không biết từ lúc nào, mọi cuộc trò chuyện đều có một lớp gì đó ở giữa. Lịch sự. Vui vẻ. Nhưng không chạm vào đâu hết.
Tao cũng không chắc tao có muốn bị chạm vào không. Có lúc tao nghĩ mình đã quen với cái lớp đó rồi. Quen đến mức không còn nhớ bên dưới nó là gì.
---
Có một tối tao nằm nhìn trần nhà, nghĩ: nếu tao biến mất ba ngày, có ai biết không.
Không phải nghĩ theo kiểu tiêu cực. Chỉ là thật sự tự hỏi.
Rồi tao nghĩ: chắc có. Mấy đứa sẽ nhắn tin. Sẽ hỏi mày đâu mất rồi.
Nhưng rồi tao nghĩ tiếp: nhắn tin hỏi khác với thật sự lo.
Tao không biết ai thật sự lo cho tao.
Tao cũng không chắc tao thật sự lo cho ai.
Cái đó làm tao buồn hơn cả việc không có ai hỏi.
---
Sáng hôm sau Linh nhắn: "Hôm qua vui không mày? Thấy mày về sớm."
Tao nhắn lại: "Ừ vui, chỉ hơi mệt thôi."
Nó nhắn: "Hiểu hiểu. Hôm nào rảnh tụi mình đi ăn nha."
Tao nhắn: "Ừ."
Rồi thôi.
Tao không ghét nó. Tao không ghét ai. Chỉ là tao không biết làm cách nào để nói: tao đang cô đơn giữa tụi mày.
Và tao cũng không chắc nói ra thì sẽ khác gì.
Nước mắt mà con đã khóc trong vòng luân hồi nhiều hơn nước bốn biển.
The tears you have shed in this long journey of rebirth are more than the water in the four great oceans.
— Đức Phật, Tương Ưng Bộ Kinh (Samyutta Nikaya)
Diễn giải
Interpretation
Rumi không nói về nước mắt chảy dài trên má. Ông nói về nước mắt khóc bên trong. Cái loại không ai thấy. Cái loại mình cũng không chắc là nước mắt hay chỉ là cảm giác nặng nặng ở đâu đó trong ngực. Cô đơn giữa đám đông không phải chuyện lạ. Nhưng nó khó nói hơn cô đơn khi một mình, vì mình không có lý do rõ ràng để buồn. Phòng đầy người. Mọi thứ ổn. Vậy mà trống. Cái trống đó, Rumi gọi là nơi ánh sáng đi vào. Không phải vết thương cần lấp đầy. Mà là chỗ mở ra.
Rumi wasn't talking about tears running down your face. He was talking about tears cried on the inside. The kind no one sees. The kind you're not even sure are tears or just a heaviness sitting somewhere in your chest. Loneliness in a crowd isn't strange. But it's harder to talk about than loneliness alone, because there's no clear reason to feel sad. The room is full. Everything's fine. And yet there's an emptiness. That emptiness, Rumi calls the place where light enters. Not a wound to be filled. But an opening.