Tao giữ chặt đến mức nó ngạt thở
I Held On So Tight It Couldn't Breathe
Tao và nó quen nhau được tám tháng.
Tám tháng không dài, nhưng tao đã kịp đặt mọi thứ vào đó. Cái kế hoạch cuối năm. Cái chuyến đi tao đã nghĩ đến từ lâu. Cái cảm giác cuối cùng tao cũng có người để nhắn tin lúc nửa đêm mà không thấy mình phiền.
Nó không nói chia tay. Nó chỉ nhắn: "Tao cần thời gian."
Tao đọc câu đó mười mấy lần. Mỗi lần đọc lại hiểu một kiểu khác nhau. Rồi tao nhắn lại hỏi ý nó là sao. Nó không trả lời ngay. Tao nhắn thêm. Rồi thêm nữa. Đến tin thứ năm tao mới nhận ra mình đang làm gì.
Tao xóa mấy cái tin đó đi không kịp.
Mấy tuần sau đó tao sống theo kiểu hay nhất mà tao có thể. Tao check điện thoại mỗi mười lăm phút. Tao phân tích từng cái story nó đăng lên xem nó đang ở đâu, đang làm gì, đang nghĩ gì. Tao hỏi bạn chung xem nó có nhắc đến tao không.
Bạn tao nói: "Mày ổn không?"
Tao nói ổn.
Một đêm tao ngồi soạn một cái tin dài. Tao giải thích mọi thứ. Tao nói tao hiểu nó cần không gian, nhưng tao cũng cần biết mình đang đứng ở đâu. Tao viết đi viết lại ba lần. Câu chữ chỉnh đến mức tao không còn biết mình đang nói thật hay đang diễn nữa.
Tao không gửi.
Không phải vì tao mạnh. Mà vì tao mệt quá, tay tao run, tao đặt điện thoại xuống và nằm nhìn trần nhà.
Lúc đó tao mới nhận ra mình đã mệt từ lâu rồi. Không phải mệt vì nó. Mà mệt vì cái việc giữ. Giữ chặt đến mức tao không còn thở bình thường được nữa. Giữ đến mức mỗi buổi sáng thức dậy việc đầu tiên tao làm là check xem nó có nhắn gì không, rồi thấy không có gì, rồi ngày hôm đó bắt đầu theo kiểu đó.
Tao đã biến cái chuyện giữ đó thành công việc toàn thời gian của mình.
Có một buổi chiều tao ngồi ngoài ban công. Gió thổi. Tao không nghĩ gì hết, chỉ ngồi. Mây bay qua. Tao nhìn theo. Nó qua rồi thôi, không có gì để giữ lại.
Tao nghĩ đến nó.
Rồi tao nghĩ: nếu nó muốn đi thì nó đã đi rồi. Tao giữ cũng không giữ được. Tao chỉ đang làm mình đau thêm bằng cái việc cố không để nó đi.
Tao không khóc lúc đó. Tao chỉ ngồi thêm một lúc nữa.
Rồi tao vào trong, để điện thoại trên bàn, đi nấu mì ăn.
Không phải tao đã buông được ngay lúc đó. Tao vẫn check điện thoại. Vẫn nhìn story. Vẫn có những đêm nằm nghĩ linh tinh.
Nhưng cái đêm đó tao hiểu một thứ: tao không thể giữ được thứ không muốn ở lại. Tao chỉ có thể mệt thêm vì cố.
Gió thổi xong thì thôi. Nó không hỏi tao có muốn nó dừng lại không.
飄風不終朝,驟雨不終日
Phiêu phong bất chung triêu, sậu vũ bất chung nhật
Gió lốc không thổi suốt buổi sáng, mưa rào không kéo hết ngày.
A violent wind does not last all morning; a sudden rain does not last all day.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 23
Diễn giải
Interpretation
Lão Tử viết về gió lốc. Gió mạnh đến vậy mà cũng không thổi suốt được. Nó thổi rồi dừng. Không cần ai cho phép, không cần ai đồng ý. Cái tao trong câu chuyện này không xấu. Nó chỉ chưa biết rằng có những thứ vốn dĩ không ở lại. Không phải vì mình không đủ tốt. Mà vì nó là gió. Gió thì phải đi. Giữ gió không phải là yêu. Đó chỉ là mệt.
Laozi wrote about the storm wind. Something that powerful still cannot blow all morning. It blows, then it stops. Without asking anyone's permission, without needing anyone's agreement. The person in this story isn't broken. They just hadn't yet learned that some things are not meant to stay. Not because you weren't enough. But because it was wind. And wind moves on. Holding onto wind isn't love. It's just exhaustion.