Sáng chủ nhật không có ai cần tôi
A Sunday Morning When Nobody Needed Me
Sáng chủ nhật.
Vợ đưa con về ngoại từ tối hôm qua. Nhà trống.
Tôi dậy lúc sáu giờ. Không chuông báo thức. Không tiếng con gọi ba ơi mở cửa. Không tiếng vợ hỏi hôm nay ăn gì.
Nằm thêm mười phút. Trần nhà trắng. Quạt quay chậm. Tiếng chim ngoài ban công kêu mấy tiếng rồi bay đi.
Tôi ngồi dậy, không vội.
Xuống bếp. Đun nước. Cái ấm cũ kêu rì rì rồi sôi. Tôi pha cà phê bằng phin. Không phải cà phê gì đặc biệt. Loại mua ngoài chợ, hai mươi nghìn một gói.
Ngồi ngoài ban công. Nhìn xuống con hẻm.
Bà bán xôi đẩy xe qua. Ông già đầu hẻm dắt con chó đi dạo. Thằng nhỏ nhà đối diện đạp xe, bánh xe kêu lạch cạch trên gạch.
Không có gì đặc biệt.
Tôi uống cà phê. Đắng. Hơi cháy. Nhưng nóng.
Điện thoại nằm trên bàn trong phòng. Tôi không lấy.
Không phải cố tình. Chỉ là quên. Hoặc không nhớ ra là cần nó.
---
Hồi ba mươi tuổi, tôi không biết ngồi yên.
Sáng dậy là mở điện thoại. Check mail. Check tin nhắn nhóm. Đọc tin tức. Lướt mạng xã hội. Chưa uống nước đã biết hôm nay ai đăng gì.
Cuối tuần không đi làm thì bồn chồn. Ngồi nhà mà đầu vẫn nghĩ công việc. Vợ rủ đi ăn sáng thì ngồi ăn mà tay vẫn cầm điện thoại. Con kêu ba chơi thì chơi mà mắt vẫn liếc màn hình.
Tôi nghĩ đó là bận. Nghĩ mình quan trọng. Nghĩ nếu mình dừng lại thì mọi thứ sẽ đổ.
Mười năm như vậy.
Rồi một ngày, tôi bị sốt nặng. Nằm liệt giường hai ngày. Điện thoại hết pin, không buồn sạc. Công ty vẫn chạy. Nhóm chat vẫn nói. Thế giới không dừng lại vì tôi nằm đó.
Tôi nhớ lúc hết sốt, ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ. Trời chiều. Nắng vàng. Gió nhẹ.
Tôi ngồi đó mười lăm phút. Không làm gì. Không nghĩ gì.
Mười lăm phút đó lạ lắm. Nhẹ. Như cái đầu được tắt đi rồi bật lại.
---
Sáng nay cũng giống vậy.
Cà phê hết. Tôi rửa cái phin. Lau bàn. Quét nhà.
Không phải vì nhà bẩn. Quét vì thích nghe tiếng chổi trên gạch. Nhịp đều. Sạch từng góc.
Rồi tôi ngồi lại ban công.
Con hẻm lúc này đông hơn. Mấy bà đi chợ về, xách túi nặng, vừa đi vừa nói chuyện. Ông bán vé số đạp xe chậm rãi, miệng rao nhưng không lớn lắm, như rao cho có.
Tôi nhìn. Không nghĩ gì về họ. Không so sánh. Không phán xét. Chỉ nhìn.
Hồi trẻ, tôi hay nhìn người khác rồi nghĩ. Ông đó chắc khổ. Bà đó chắc giàu. Thằng đó chắc sướng hơn mình. Nhìn ai cũng thành câu chuyện trong đầu.
Bây giờ, nhìn là nhìn. Thấy là thấy. Hết.
---
Mười giờ. Vợ gọi.
"Anh ăn gì chưa?"
"Uống cà phê."
"Ăn gì đi. Đừng có để đói."
"Ừ."
Cuộc gọi ba mươi giây. Không có gì nhiều. Nhưng đủ.
Tôi xuống đầu hẻm. Ăn tô hủ tiếu. Bà bán hủ tiếu hỏi sao hôm nay đi một mình. Tôi nói vợ con về ngoại. Bà gật đầu, cho thêm miếng giò.
Tôi ăn chậm. Nước lèo ngọt. Hành lá thơm.
Ăn xong, đi bộ về. Ngang qua tiệm tạp hóa, mua chai nước mắm vợ dặn hôm qua.
---
Về nhà. Mở cửa. Nhà vẫn trống.
Nhưng không trống theo kiểu thiếu. Trống theo kiểu đủ.
Tôi lấy cuốn sách trên kệ. Đọc được hai trang thì buồn ngủ. Nằm xuống sofa. Ngủ.
Giấc ngủ trưa không chuông, không mơ.
Dậy lúc hai giờ. Nắng xiên qua rèm. Bụi bay trong nắng.
Tôi nhìn bụi bay.
Không có gì đặc biệt.
Nhưng tôi nhớ cái sáng này. Không phải vì nó có chuyện gì. Mà vì nó không có chuyện gì.
---
Chiều, vợ con về. Con chạy vào ôm chân. Vợ xách túi đồ ngoại cho.
Nhà lại ồn.
Tôi cũng thích ồn.
Nhưng tôi biết, trong cái ồn đó, tôi vẫn giữ được cái sáng chủ nhật này ở đâu đó.
Không cần nhiều. Một buổi sáng. Một ly cà phê. Một con hẻm. Tiếng chổi quét nhà.
Bao nhiêu năm chạy, hóa ra thứ tôi tìm nó nằm ngay đây.