Sáng nào tao cũng pha cà phê rồi ngồi nhìn ra cửa sổ
Every morning I make coffee and stare out the window
Tao hai mươi ba tuổi. Tốt nghiệp được nửa năm. Đi làm đúng bốn tháng mười bảy ngày.
Sáng nào cũng vậy. Chuông báo thức kêu lúc sáu rưỡi. Tao dậy, pha cà phê, ngồi ở cái bàn cạnh cửa sổ. Nhìn ra ngoài.
Không nhìn gì cụ thể. Mấy cái xe chạy qua. Bà bán xôi đẩy xe ra đầu hẻm. Thằng shipper đậu xe bấm điện thoại.
Tao ngồi đó. Uống hết ly cà phê. Rồi đi làm.
Công ty tao nhỏ. Mười mấy người. Làm marketing cho mấy thương hiệu mỹ phẩm. Tao viết content. Mỗi ngày viết ba bốn bài. Đăng lên, chạy ads, đo số.
Không ghét. Không thích. Không gì hết.
Hồi đi học tao nghĩ khác. Tao nghĩ ra trường sẽ tìm được cái gì đó. Một công việc có ý nghĩa. Một thứ khiến tao thức dậy mà thấy muốn bước ra khỏi giường.
Tao đọc nhiều. Đọc mấy cuốn sách về tìm đam mê, về ikigai, về sứ mệnh cá nhân. Tao làm hết mấy cái bài tập trong đó. Vẽ bốn cái vòng tròn giao nhau. Liệt kê điểm mạnh. Viết ra giá trị cốt lõi.
Không ra gì hết.
Không phải tao dốt. Cũng không phải tao lười. Tao làm đàng hoàng. Sếp khen. Đồng nghiệp ổn. Lương đủ sống.
Nhưng mỗi tối về nhà, tao nằm trên giường, nhìn trần nhà, tao tự hỏi: vậy là sao?
Vậy là sao?
Tao sống để làm gì? Đi làm, lãnh lương, trả tiền trọ, ăn cơm, ngủ, rồi mai lại đi làm?
Có lần tao hỏi thằng Dũng. Nó học chung cấp ba, giờ làm kỹ sư phần mềm. Lương nó gấp ba tao.
Tao hỏi: mày có thấy công việc mày có ý nghĩa không?
Nó cười. Nói: ý nghĩa gì, tao code xong rồi về. Cuối tuần đi câu cá.
Tao không hiểu. Sao nó bình thường vậy được? Sao nó không hỏi? Sao nó không thấy thiếu?
Hay tao mới là đứa có vấn đề?
Tao bắt đầu nghĩ vậy.
Tao nghĩ có khi mình hỏng. Mọi người đều sống bình thường, đi làm bình thường, vui bình thường. Còn tao thì cứ ngồi ở cái bàn cạnh cửa sổ mỗi sáng, nhìn ra ngoài, chờ một thứ gì đó mà tao không biết nó là gì.
Có tuần tao thử thay đổi. Đi gym. Học vẽ. Đăng ký lớp gốm. Đi volunteer ở mấy chỗ dạy học cho trẻ em vùng xa.
Làm xong thì vui. Vui thiệt. Nhưng vui xong rồi lại trống.
Kiểu như ăn xong một bữa ngon. No rồi. Nhưng biết mai lại đói.
Tao kể cho chị Hà nghe. Chị Hà là chị họ, hơn tao bảy tuổi. Chị làm bác sĩ.
Chị nghe xong, im một lúc, rồi nói: hồi chị mới ra trường, chị cũng vậy.
Tao ngạc nhiên. Chị làm bác sĩ mà. Cứu người mà. Ý nghĩa rõ ràng mà.
Chị cười. Nói: mày tưởng vậy. Chị đi trực đêm, mệt muốn chết, bệnh nhân la, người nhà chửi, giấy tờ ngập đầu. Có đêm chị ngồi trong phòng trực, chị cũng hỏi: vậy là sao?
Rồi chị nói thêm: nhưng rồi chị không hỏi nữa.
Tao hỏi: sao vậy?
Chị nói: không phải chị tìm được câu trả lời. Chị chỉ thôi hỏi.
Tao không hiểu.
Chị nói: mày đang đi tìm ý nghĩa như đi tìm một cái gì đó nằm ở đâu đó. Như nó là một món đồ, mày tìm đúng chỗ thì nhặt lên được. Nhưng nó không phải vậy.
Tao vẫn không hiểu.
Chị không giải thích thêm. Chị đi rửa chén.
Tao về nhà. Nằm nghĩ.
Mấy ngày sau tao vẫn đi làm. Vẫn pha cà phê. Vẫn ngồi cạnh cửa sổ.
Nhưng sáng đó có chuyện nhỏ.
Bà bán xôi đầu hẻm bị ngã. Xe xôi đổ. Xôi văng ra đường. Bà ngồi đó, không khóc, không la. Chỉ ngồi.
Tao chạy xuống phụ. Nhặt xôi. Dựng xe. Bà nói cảm ơn con.
Tao nói không có gì.
Rồi tao lên lại. Ngồi vào bàn. Cà phê nguội rồi.
Tao uống.
Không có gì thay đổi. Tao không bỗng dưng thấy đời có ý nghĩa. Không có khoảnh khắc bừng sáng. Không có nhạc nền.
Nhưng tao nhớ mặt bà. Lúc bà ngồi đó, giữa đống xôi đổ. Bà không hỏi tại sao. Bà không hỏi vậy là sao. Bà chỉ ngồi. Rồi đứng dậy. Rồi bán tiếp.
Tao không biết bà có thấy việc bán xôi có ý nghĩa không.
Chắc bà không hỏi câu đó.
Chắc bà không cần hỏi.
Tao vẫn đi làm mỗi ngày. Vẫn viết content. Vẫn pha cà phê mỗi sáng.
Nhưng tao bắt đầu nhìn khác. Không phải nhìn ra ngoài cửa sổ chờ một thứ gì đó đến. Mà chỉ nhìn. Nhìn mấy cái xe chạy qua. Nhìn bà bán xôi. Nhìn thằng shipper bấm điện thoại.
Tao không biết đó có phải ý nghĩa không.
Tao không biết.
Có khi không cần biết.