Sáng nay tôi ngồi ngoài hiên mà không chờ ai
This Morning I Sat on the Porch Waiting for No One
Sáng nay tôi dậy lúc năm giờ.
Không phải vì mất ngủ. Không phải vì lo lắng. Cũng không phải vì thói quen người già.
Tôi dậy vì muốn dậy.
Ra hiên, kéo cái ghế nhựa ra, ngồi.
Không cầm điện thoại. Không bật tivi. Không pha trà.
Chỉ ngồi.
Trời còn tối. Con hẻm vắng. Mấy con chó hoang nằm ngủ ngoài đầu ngõ. Đâu đó có tiếng xe máy của ai đi làm sớm, chạy qua rồi mất.
Tôi ngồi đó, không nghĩ gì.
Mà nói không nghĩ gì thì cũng không đúng. Đầu vẫn chạy. Nhưng nó chạy nhẹ. Như mấy đám mây trôi qua trời, không cần tôi giữ, không cần tôi đuổi.
Hồi trẻ tôi không biết ngồi yên.
Hồi ba mươi, ngồi yên năm phút là bứt rứt. Phải làm gì đó. Phải đi đâu đó. Phải gọi ai đó. Phải kiếm tiền, phải lo nhà, phải tính chuyện tương lai. Cái đầu lúc nào cũng như cái máy chạy không có nút tắt.
Hồi bốn mươi, tôi bắt đầu biết mệt. Nhưng mệt mà vẫn chạy. Vì sợ. Sợ dừng lại thì tụt hậu. Sợ dừng lại thì người ta đi trước. Sợ dừng lại thì mình phải nhìn thấy mình.
Hồi năm mươi, tôi bắt đầu mất mấy thứ. Mất ba. Mất sức khỏe. Mất mấy mối quan hệ tưởng bền lâu. Lúc đó tôi mới hiểu, chạy nhanh cỡ nào thì mấy thứ cần mất vẫn mất.
Nhưng tôi vẫn chưa biết ngồi yên.
Tôi nhớ có lần, lúc năm mươi ba tuổi, vợ tôi nói: "Ông ngồi đây đi, ngồi với tôi."
Tôi ngồi. Nhưng trong đầu đang nghĩ chuyện khác. Nghĩ cái vòi nước bị rỉ. Nghĩ tháng này tiền điện cao. Nghĩ thằng con lớn sao vẫn chưa gọi về.
Vợ tôi nhìn tôi rồi cười. "Ông ngồi đây mà ông ở đâu đâu."
Tôi cũng cười. Nhưng không hiểu.
Bà ấy mất năm tôi sáu mươi mốt.
Đột quỵ. Sáng còn nấu cơm, chiều đã nằm bệnh viện. Ba ngày sau thì đi.
Sau đám tang, nhà vắng.
Tôi ngồi ngoài hiên. Cái ghế nhựa bà ấy hay ngồi. Tôi ngồi đó, lần đầu tiên trong đời, không nghĩ gì được. Cái đầu nó tắt. Không phải vì bình yên. Mà vì đau quá, nó không chạy nổi nữa.
Tôi ngồi đó từ chiều đến tối. Con gái ra kêu vào ăn cơm, tôi nói để ba ngồi thêm chút.
Rồi tôi ngồi thêm ba tháng.
Mỗi chiều ra hiên. Ngồi. Nhìn con hẻm. Nhìn mấy đứa nhỏ chạy ngang. Nhìn trời chuyển màu.
Ba tháng đó, tôi không làm gì cả. Không đọc sách. Không xem tivi. Không gọi ai.
Rồi một buổi chiều, tôi ngồi đó, thấy con mèo hoang đi ngang. Nó dừng lại, nhìn tôi. Tôi nhìn nó. Nó ngồi xuống, liếm chân.
Tôi nhìn nó liếm chân mà bật cười.
Lần đầu tiên sau ba tháng, tôi cười.
Không phải vì vui. Mà vì thấy lạ. Con mèo nó không cần lý do để ngồi đó. Nó không chờ ai. Không nghĩ gì. Không sợ gì. Nó ngồi vì nó ngồi.
Tôi sáu mươi mấy tuổi mới thấy được chuyện đó.
Từ hôm đó, tôi vẫn ngồi ngoài hiên mỗi sáng. Nhưng khác.
Không phải ngồi vì đau. Không phải ngồi vì chờ. Không phải ngồi vì không biết làm gì.
Chỉ ngồi.
Thỉnh thoảng con gái gọi, hỏi ba khỏe không. Tôi nói khỏe. Nó hỏi ba có buồn không. Tôi nói không.
Nó không tin. Nó nghĩ ông già sống một mình chắc buồn lắm.
Nhưng tôi không buồn.
Tôi cũng không vui.
Tôi chỉ ở đây.
Sáng nay trời hơi lạnh. Tôi kéo ghế ra, ngồi. Con hẻm bắt đầu sáng. Mấy bà đi chợ sớm xách giỏ đi ngang, gật đầu chào. Tôi gật lại.
Không cần nói gì.
Gió thổi nhẹ. Mùi đất ẩm sau mưa đêm qua.
Tôi ngồi đó, không chờ ai.
Hồi trẻ, tôi luôn chờ. Chờ lương. Chờ thăng chức. Chờ con lớn. Chờ về hưu. Chờ một ngày nào đó mọi thứ ổn.
Bây giờ tôi không chờ gì nữa.
Không phải vì tuyệt vọng. Mà vì hiểu rồi. Cái mình chờ, nó không đến theo cách mình tưởng. Cái mình sợ mất, nó mất theo cách mình không ngờ. Còn cái mình tìm hoài không thấy, hóa ra nó ở ngay chỗ mình ngồi.
Sáng nay tôi ngồi ngoài hiên.
Không chờ ai.
Và lần đầu tiên, thấy đủ.