Sáng nay tôi ngồi uống trà mà không mở điện thoại
This Morning I Drank Tea Without Reaching for My Phone
Tôi bốn mươi sáu tuổi.
Sáng nay tôi dậy lúc năm giờ mười lăm. Không chuông báo thức. Không ai gọi. Mắt tự mở.
Tôi nằm thêm một lúc. Nghe tiếng quạt trần quay. Nghe vợ thở đều bên cạnh. Nghe con gái trở mình ở phòng kế.
Rồi tôi đứng dậy, đi xuống bếp, đun nước.
Cái bếp nhỏ. Bốn mét vuông. Tường ốp gạch trắng đã ngả vàng. Cái ấm nhôm méo một bên vì lần nào đó rớt xuống sàn. Tôi không nhớ lần nào. Chỉ nhớ nó méo từ lâu lắm rồi.
Nước sôi. Tôi rót vào cái ly sứ có vết nứt ở miệng. Bỏ vào một nhúm trà. Loại trà rẻ, mua ngoài chợ, hai mươi nghìn một gói.
Tôi ngồi xuống cái ghế nhựa trước hiên.
Không mở điện thoại.
Đó là chuyện lạ. Vì mười mấy năm nay, việc đầu tiên tôi làm mỗi sáng là mở điện thoại. Xem tin nhắn. Xem email công ty. Xem nhóm chat. Xem ai đăng gì. Xem thị trường lên hay xuống. Xem có chuyện gì phải lo không.
Mười mấy năm. Mỗi sáng. Chưa kịp mở mắt hẳn đã thấy lo.
Hôm nay tôi không mở.
Không phải vì quyết tâm gì lớn lao. Không phải vì đọc được bài viết nào về digital detox hay mindfulness. Không phải vì ai khuyên.
Chỉ là sáng nay, tay tôi không với lấy cái điện thoại. Vậy thôi.
---
Tôi nhìn ra con hẻm.
Năm giờ rưỡi sáng. Hẻm vắng. Có một con mèo hoang nằm trên nắp thùng rác. Nó nhìn tôi. Tôi nhìn nó. Không ai nói gì.
Gió nhẹ. Lá cây bàng trước nhà rung. Có mấy giọt sương trên cái xe máy đậu ngoài cửa.
Tôi uống một ngụm trà.
Nóng. Hơi chát. Không ngon lắm. Nhưng tôi uống chậm.
Và tôi nhận ra một điều. Lâu lắm rồi tôi không ngồi yên như thế này. Không phải ngồi yên vì mệt. Không phải ngồi yên vì chờ đợi ai. Không phải ngồi yên vì hết việc.
Mà ngồi yên vì ngồi yên.
---
Hồi ba mươi tuổi, tôi chạy dữ lắm.
Chạy doanh số. Chạy KPI. Chạy deadline. Chạy tiền nhà. Chạy tiền học cho con. Chạy tiền thuốc cho ba. Chạy tiền sửa xe. Chạy tiền đám cưới đám hỏi.
Chạy từ sáng tới khuya. Nằm xuống thì não vẫn chạy.
Tôi nghĩ bình yên là khi nào hết nợ. Khi nào mua được căn nhà riêng. Khi nào con vào đại học. Khi nào tài khoản tiết kiệm chạm con số nào đó.
Rồi hết nợ. Rồi mua nhà. Rồi con vào đại học. Rồi tài khoản chạm con số đó.
Bình yên không tới.
Vì lúc đó lại có con số khác. Mục tiêu khác. Nỗi lo khác. Cái chạy không dừng. Nó chỉ đổi tên.
Hồi ba mươi lăm, tôi bắt đầu mất ngủ. Bác sĩ nói stress. Cho thuốc. Tôi uống. Ngủ được nhưng sáng dậy nặng đầu. Cả ngày như đi trong sương.
Hồi bốn mươi, tôi đau dạ dày. Nội soi. Bác sĩ nói viêm loét. Hỏi tôi có hay lo nghĩ không. Tôi cười. Ai mà không lo.
Hồi bốn mươi ba, vợ tôi nói một câu mà tôi nhớ tới giờ.
Bà ấy nói: "Anh ơi, em không cần anh giỏi. Em cần anh ở đây."
Tôi ngồi im. Không biết nói gì. Vì tôi ở đây mà. Tôi ở trong nhà này mà. Tôi ngủ trên giường này mà.
Nhưng tôi hiểu ý bà ấy.
Tôi ở đây mà không ở đây. Thân ở nhà, đầu ở công ty. Ngồi ăn cơm với gia đình mà mắt liếc điện thoại. Con gái kể chuyện trường mà tôi ừ hữ cho qua. Vợ hỏi cuối tuần đi đâu, tôi nói để tính, rồi không bao giờ tính.
Tôi ở đây. Nhưng tôi không ở đây.
---
Bốn mươi lăm tuổi, ba tôi mất.
Ông nằm viện ba tháng. Tôi chạy qua chạy lại giữa bệnh viện và công ty. Có hôm tôi ngồi bên giường ông mà vẫn trả lời email.
Ông nhìn tôi. Không nói gì. Chỉ nhìn.
Tuần cuối, ông yếu lắm. Nói không ra tiếng. Tôi ngồi cạnh, cầm tay ông. Lần đầu tiên trong rất lâu, tôi không làm gì cả. Chỉ cầm tay ông. Nghe ông thở.
Ông mất lúc bốn giờ sáng.
Sau đám tang, tôi về nhà. Ngồi ở cái ghế nhựa trước hiên. Chỗ tôi đang ngồi sáng nay.
Tôi ngồi đó cả tiếng. Không khóc. Không nghĩ. Không làm gì.
Và lần đầu tiên, tôi thấy cái hẻm này yên quá. Gió nhẹ quá. Trời sáng dần, chậm, từ từ.
Tôi nghĩ, à, ra là vậy.
Bình yên không phải là khi hết lo. Không phải là khi mọi thứ ổn. Không phải là khi đạt được cái gì.
Bình yên là khi mình ngồi đây. Và thật sự ngồi đây.
---
Sáng nay tôi bốn mươi sáu.
Cái ấm vẫn méo. Cái ly vẫn nứt. Trà vẫn loại rẻ.
Con mèo hoang vẫn nằm trên nắp thùng rác.
Tôi uống hết ly trà. Rửa ly. Lau bàn.
Rồi tôi ngồi thêm một lúc.
Không vì gì cả.
Chỉ vì sáng nay, ngồi đây, thấy được.