Sáu mươi năm tôi sợ một thứ không có thật
Sixty Years Afraid of Something That Never Existed
Tôi sợ từ nhỏ.
Hồi bảy tuổi, tôi sợ ba. Ổng không đánh. Không chửi. Nhưng mỗi lần ổng im, cái im đó nặng hơn bất kỳ cái tát nào. Tôi ngồi ăn cơm mà không dám gắp miếng thịt. Không phải vì ổng cấm. Mà vì tôi sợ gắp xong ổng nhìn.
Cái nhìn đó theo tôi mấy chục năm.
Lớn lên, tôi đi học. Sợ thầy. Sợ bạn. Sợ bị gọi lên bảng. Không phải vì dốt. Tôi thuộc bài. Nhưng tôi sợ đứng trước mặt người ta. Sợ nói sai. Sợ họ cười.
Chưa ai cười bao giờ. Nhưng tôi sợ.
Đi làm, tôi sợ sếp. Sếp tôi là người bình thường. Không ác. Không khó. Nhưng mỗi lần ổng gọi vào phòng, tim tôi đập nhanh. Tay lạnh. Đầu quay. Tôi ngồi xuống ghế mà hai đầu gối run.
Ổng chỉ hỏi tiến độ dự án.
Tôi trả lời xong, ra ngoài, vào toilet rửa mặt. Nhìn trong gương. Mặt tái.
Vì một câu hỏi bình thường.
Tôi lấy vợ năm hai mươi sáu. Sợ vợ buồn. Sợ vợ giận. Sợ vợ im. Bà ấy im là tôi cuống. Tôi hỏi. Tôi dỗ. Tôi xin lỗi dù không biết mình sai gì.
Bà ấy nói: ông làm gì mà xin lỗi hoài vậy?
Tôi không biết. Tôi chỉ sợ.
Có con, tôi sợ con đau. Sợ con ngã. Sợ con ra đường bị xe. Sợ con đi học bị bắt nạt. Sợ con lớn lên không hạnh phúc.
Thằng nhỏ mới ba tuổi, chạy chơi ngoài sân. Tôi ngồi trong nhà nhìn ra mà tay nắm chặt. Nó vấp cái gờ xi măng, ngã. Nó khóc hai tiếng rồi đứng dậy chạy tiếp.
Nó quên rồi.
Tôi thì không.
Tối đó tôi nằm nghĩ: nếu nó ngã mạnh hơn thì sao. Nếu cái gờ đó cao hơn thì sao. Nếu không ai ở nhà thì sao.
Tôi nghĩ đến ba giờ sáng. Về một chuyện đã không xảy ra.
Năm bốn mươi, tôi sợ bệnh. Đi khám tổng quát, bác sĩ nói mọi thứ bình thường. Tôi không tin. Tôi đi khám lại. Chỗ khác. Bác sĩ khác. Kết quả giống nhau.
Bình thường.
Nhưng tôi vẫn sợ. Sợ cái kết quả đó sai. Sợ có cái gì đó họ chưa tìm ra. Sợ một ngày nào đó tôi đang đi bộ rồi đột quỵ.
Tôi sợ cái chưa đến.
Năm năm mươi, tôi sợ già. Sợ vô dụng. Sợ con cái không cần mình nữa. Thằng con lớn ra ở riêng. Nó gọi điện mỗi tuần một lần. Lần nào cũng nói: ba khỏe không, con bận, con gọi lại.
Nó không gọi lại.
Tôi không giận. Tôi sợ. Sợ một ngày nó không gọi luôn.
Năm sáu mươi, tôi sợ chết. Không phải sợ đau. Tôi đã đau nhiều rồi. Sợ cái khoảnh khắc mình biết là hết. Sợ lúc đó mình sẽ nghĩ gì. Sợ mình sẽ tiếc.
Tiếc vì đã sợ quá nhiều.
Rồi năm ngoái, tôi bệnh thật. Nằm viện hai tuần. Cái ống truyền nước biển cắm trên tay. Trần nhà trắng. Quạt quay. Tiếng máy monitor kêu đều đều.
Tôi nằm đó.
Không sợ.
Lần đầu tiên trong đời, tôi không sợ.
Không phải vì dũng cảm. Không phải vì ngộ ra điều gì lớn lao. Mà vì cái thứ tôi sợ nhất cuối cùng đã đến. Nó đến thật. Và nó không giống những gì tôi tưởng tượng suốt mấy chục năm.
Nó nhẹ hơn.
Nhẹ hơn nhiều.
Tôi nhớ lại. Hồi bảy tuổi, tôi sợ ba nhìn. Nhưng ba tôi chưa bao giờ nói gì về miếng thịt đó. Ổng chỉ im vì ổng mệt. Đi làm cả ngày về, ổng không muốn nói chuyện. Vậy thôi.
Hồi đi làm, sếp gọi vào phòng. Ổng hỏi tiến độ. Tôi trả lời. Ổng nói: ừ, được. Vậy thôi.
Vợ tôi im. Không phải giận. Bà ấy đang nghĩ chuyện khác. Chuyện đi chợ. Chuyện đón con. Vậy thôi.
Sáu mươi năm.
Tôi sợ những thứ không có thật.
Tôi sợ những câu chuyện do chính mình bịa ra trong đầu. Tôi là đạo diễn, biên kịch, diễn viên chính của một bộ phim kinh dị mà khán giả chỉ có một người.
Tôi.
Bây giờ tôi bảy mươi mốt. Ngồi ngoài ban công. Uống trà. Nhìn mấy đứa nhỏ chạy ngoài hẻm.
Thỉnh thoảng vẫn sợ. Sợ trời mưa con đi làm bị ướt. Sợ cháu nội ăn kẹo bị sâu răng.
Nhưng tôi biết rồi.
Cái sợ đó, nó không phải sự thật. Nó là cái bóng. Mà bóng thì không cắn được ai.
Tôi biết. Vì tôi đã để nó cắn sáu mươi năm. Và nhìn lại, trên người không có vết nào.