Tao block nó rồi mà vẫn mở lại mỗi đêm
I blocked them but kept checking every night
Tao block nó lúc hai giờ chiều.
Đang ngồi ăn cơm một mình ở quán gần công ty. Cơm gà. Nước mắm tỏi. Tao vừa nhai vừa lướt điện thoại, rồi thấy nó đăng story. Nó đi uống cà phê với một thằng tao không biết. Hai đứa cười.
Tao không biết thằng đó là ai. Có thể là bạn. Có thể là đồng nghiệp. Có thể chẳng là gì.
Nhưng tay tao run.
Tao bấm vào trang nó. Nhìn ảnh đại diện. Nhìn dòng bio. Nhìn số người theo dõi. Rồi tao bấm block.
Xong.
Tao gác điện thoại xuống. Ăn tiếp. Miếng cơm hơi nguội. Tao nhai mà không có vị gì.
Nhưng trong đầu tao thì nhẹ hẳn. Tao tự nhủ: xong rồi. Buông rồi. Không nhìn nữa. Không quan tâm nữa.
---
Tao với nó quen được bảy tháng.
Không lâu. Tao biết. Người ta nghe "bảy tháng" thì bảo "có gì đâu mà đau". Tao cũng nghĩ vậy. Bảy tháng thì biết gì nhau.
Nhưng bảy tháng đó tao gửi nó mọi thứ. Ảnh tao chụp lúc đi làm về. Bài hát tao nghe lúc buồn. Tin nhắn dài lúc ba giờ sáng kể chuyện hồi nhỏ. Tao gửi hết. Không giữ lại gì.
Nó cũng gửi lại. Cũng ảnh. Cũng nhạc. Cũng tin nhắn dài.
Rồi một ngày nó bảo: "Tao nghĩ mình nên dừng lại."
Không giải thích nhiều. Nó nói nó chưa sẵn sàng. Nó cần thời gian. Nó không muốn làm tao đau.
Tao gật đầu. Bảo "ừ". Bảo "tao hiểu".
Tao không hiểu gì hết.
---
Tuần đầu tiên sau khi chia tay, tao xóa hết tin nhắn.
Tao ngồi cuộn từ dưới lên trên. Mấy ngàn tin. Tao bấm xóa. Xóa từng đoạn. Xóa hết.
Xong rồi tao thấy nhẹ. Thiệt. Nhẹ thiệt.
Được khoảng hai tiếng.
Rồi tao mở lại. Nhìn cái đoạn chat trống. Trống hơn cả lúc chưa quen. Lúc chưa quen thì không có gì để mất. Giờ có cái khoảng trống mà tao tự tạo ra.
Tao hối hận. Nhưng không biết hối hận vì xóa hay vì đã gửi.
---
Tuần thứ hai, tao unfollow nó trên mọi nền tảng.
Instagram. Facebook. Spotify. Tao bỏ hết. Tao bảo mình: không nhìn nữa thì sẽ quên.
Nhưng tao lại mở trình duyệt ẩn danh. Gõ tên nó. Nhìn trang nó. Không like, không comment, không để lại dấu vết gì. Như ma.
Tao biết điều đó bệnh. Tao tự nói với mình: "Mày bệnh rồi. Dừng đi."
Rồi tao dừng. Được một ngày. Hôm sau lại mở.
---
Tuần thứ ba, tao block nó.
Lần đầu tiên. Lúc ăn cơm gà ở quán gần công ty. Tao bấm block xong thấy mình mạnh mẽ lắm. Như vừa cắt đứt một sợi dây. Dứt khoát. Sạch sẽ.
Tối đó tao nằm trên giường. Mở điện thoại. Vào phần cài đặt. Danh sách chặn. Tên nó nằm đó.
Tao nhìn cái tên.
Rồi tao bấm bỏ chặn.
Không phải vì tao muốn nhắn nó. Không phải vì tao muốn nó quay lại. Tao chỉ muốn biết nó còn ở đó. Muốn biết cái tên đó vẫn tồn tại trong một cái danh sách nào đó trên điện thoại tao.
Tao bỏ chặn xong, nhìn trang nó một lượt, rồi block lại.
Đêm đó tao ngủ lúc bốn giờ sáng.
---
Chuyện đó lặp lại suốt hai tuần.
Block. Mở. Nhìn. Block lại. Mở. Nhìn. Block.
Mỗi lần block tao đều thấy mình đang buông. Mỗi lần mở lại tao đều thấy mình yếu đuối. Rồi tao giận mình. Rồi tao block mạnh hơn. Như bấm mạnh hơn thì nó sẽ chặn thiệt hơn.
Thằng bạn tao, thằng Hùng, nó thấy tao lơ ngơ suốt. Nó hỏi: "Mày sao vậy?"
Tao kể. Kể hết. Kể cả cái vụ mở trình duyệt ẩn danh.
Nó nghe xong, im một lúc. Rồi nó nói: "Mày không buông đâu. Mày đang đánh nhau với chính mày."
Tao bảo: "Tao buông rồi. Tao block rồi."
Nó cười: "Block là buông hả? Mày block rồi mở, mở rồi block. Mày đang giữ chặt hơn bao giờ hết. Chỉ là mày giữ bằng cách khác thôi."
Tao muốn cãi. Nhưng không biết cãi gì.
---
Hôm qua tao ngồi ở ban công. Tầng năm. Nhìn xuống đường.
Xe chạy. Người đi. Đèn đỏ đèn xanh.
Tao cầm điện thoại. Mở danh sách chặn. Tên nó nằm đó.
Tao nhìn. Lần này tao không bấm gì.
Tao chỉ nhìn.
Rồi tao tắt máy. Không phải vì tao mạnh mẽ. Không phải vì tao đã buông. Tao chỉ mệt. Mệt thiệt. Cái kiểu mệt mà mày đánh nhau với một thứ mà mày không thắng nổi, rồi một lúc nào đó mày ngồi xuống, không phải vì mày chọn ngồi, mà vì chân mày không đứng nổi nữa.
Tao không biết đó có phải là buông không.
Có thể mai tao lại mở. Có thể không.
Tao không hứa gì với mình nữa.
---
Điện thoại nằm trên bàn. Tắt màn hình. Tao nhìn nó.
Nó không nhìn lại.
Điều bạn chống lại sẽ bám theo bạn. Điều bạn chấp nhận sẽ thay đổi.
What you resist, persists. What you accept, transforms.
— Carl Jung (paraphrase phổ biến từ tác phẩm)
Diễn giải
Interpretation
Jung nói cái gì mày chống lại, nó sẽ bám theo mày. Cái gì mày chấp nhận, nó tự biến đổi. Nghe thì dễ. Nhưng mày thử đi. Thử buông một đứa mà mày còn thương. Mày sẽ thấy cái "buông" nó không phải một cái bấm nút. Không phải block rồi là xong. Không phải xóa tin nhắn rồi là hết. Mày càng cố đẩy nó ra, nó càng dính. Mày block, mày đang nghĩ về nó. Mày mở ra kiểm tra, mày đang nghĩ về nó. Mày giận mình vì mở ra, mày vẫn đang nghĩ về nó. Mỗi hành động "buông" thực ra là một cách giữ khác. Buông không phải là làm gì đó. Buông là khi mày mệt quá, mày ngồi xuống, rồi một lúc nào đó mày nhận ra tay mày đã mở từ lúc nào.
Jung said what you resist persists. What you accept transforms. Sounds easy. But try it. Try letting go of someone you still care about. You'll find that "letting go" isn't a button you press. It's not blocking and being done. It's not deleting messages and moving on. The harder you push it away, the more it sticks. You block, you're thinking about them. You check, you're thinking about them. You get angry at yourself for checking, you're still thinking about them. Every act of "letting go" is actually just another way of holding on. Letting go isn't doing something. It's when you're so tired you sit down, and at some point you realize your hand has been open for a while without you noticing.