Tao block nó rồi mà vẫn vào xem story
I blocked her but still watched her stories
Tao block nó ngày mười bốn tháng hai.
Không phải vì Valentine. Tình cờ thôi. Hôm đó tao đang lướt điện thoại, thấy nó đăng tấm hình ở quán mà hồi trước tao với nó hay ngồi. Nó ngồi đúng cái chỗ đó. Nhưng đối diện không phải tao.
Tao block.
Nhanh lắm. Một giây. Bấm vào tên, kéo xuống, block. Xong.
Rồi tao tắt điện thoại. Nằm ngửa nhìn trần nhà. Thở.
Được ba ngày.
Ngày thứ tư tao tạo tài khoản phụ. Không follow ai hết. Chỉ vào xem story nó.
Nó đi ăn lẩu. Nó chụp hình con mèo. Nó repost một cái quote gì đó về healing. Tao đọc hết. Từng cái.
Tao biết tao ngu. Biết rõ. Nhưng tao vẫn làm.
Hồi mới chia tay, tao giận lắm. Giận vì nó nói "mình không hợp" sau hai năm. Hai năm. Tao đưa đón nó đi làm mỗi sáng. Tao nhớ nó thích ăn bánh mì không bơ. Tao nhớ nó sợ sấm. Tao nhớ hết.
Mà nó nói không hợp.
Tao nghĩ, nếu không hợp thì hai năm đó là cái gì? Tao đã bỏ thời gian, bỏ tiền, bỏ cả mấy thằng bạn vì nó. Có đứa rủ tao đi chơi, tao từ chối vì nó không thích tao đi. Tao chịu hết.
Rồi nó nói không hợp.
Tao giận. Giận kiểu không muốn nói chuyện với ai. Đi làm về là nằm. Lướt điện thoại. Xem nó sống ra sao. Xem nó có buồn không. Xem nó có nhắc gì đến tao không.
Không. Nó không nhắc gì hết.
Nó sống bình thường. Đi làm, đi ăn, đi chơi. Như tao chưa từng tồn tại trong đời nó.
Cái đó mới đau.
Tao bắt đầu nghĩ, chắc nó đã hết từ lâu rồi. Chắc mấy tháng cuối nó ở với tao chỉ vì chưa biết cách nói. Chắc lúc tao ôm nó, nó đã muốn đẩy ra.
Nghĩ vậy thì giận hơn.
Tao kể cho thằng bạn thân nghe. Nó nói, "Thôi bỏ đi, con gái thiếu gì." Tao gật. Nhưng tối về vẫn mở cái tài khoản phụ lên xem.
Có lần nó đăng story đi biển. Mặc cái váy trắng. Tóc bay. Đẹp lắm. Tao nhìn mà muốn ném điện thoại.
Không phải vì nó đẹp. Mà vì nó đẹp mà không phải của tao nữa.
Tao giữ cái giận đó. Giữ kỹ lắm. Mỗi lần ai hỏi, tao nói "tao ổn rồi." Nhưng tao không ổn. Tao giận. Giận nó. Giận mình. Giận cả cái quán cà phê đó, cái bàn đó, cái ghế đó.
Có hôm tao đi ngang quán đó. Tao đi vòng. Đi đường khác. Xa hơn hai cây số. Nhưng tao không muốn nhìn thấy cái quán đó.
Tao nghĩ tao đang trừng phạt nó bằng cách block. Nhưng nó có biết đâu. Nó sống bình thường. Nó không mất gì.
Còn tao thì mỗi tối mở điện thoại lên, vào cái tài khoản không tên, không ảnh đại diện, không follow ai, chỉ để xem một người không còn muốn nhìn thấy tao.
Ba tháng.
Ba tháng tao làm vậy.
Cho đến một hôm, tao đang xem story nó, nó đăng tấm hình bầu trời. Không caption gì hết. Chỉ bầu trời.
Tao nhìn tấm hình đó lâu lắm.
Rồi tao nhìn xuống tay mình. Tay đang cầm điện thoại. Mười một giờ đêm. Phòng tối. Một mình.
Tao tự hỏi, tao đang làm cái gì?
Tao block nó để quên. Nhưng tao lại tạo cách khác để nhớ. Tao nói tao giận. Nhưng tao giận ai? Nó đã đi rồi. Nó không ở đây. Nó không biết tao đang ngồi đây xem story nó lúc mười một giờ đêm.
Cái giận đó, tao ôm nó mỗi ngày. Mỗi tối. Tao nghĩ tao đang giữ nó để trừng phạt nó. Nhưng nó có bị gì đâu.
Chỉ có tao.
Tao xóa cái tài khoản phụ đêm đó.
Không phải vì tao hết giận. Vẫn giận. Nhưng tao mệt rồi.
Mệt vì giữ một thứ mà chỉ mình tao thấy nặng.
Giữ giận như nắm than nóng định ném người khác — người bị bỏng chính là mình.
Holding onto anger is like grasping a hot coal to throw at someone else — you are the one who gets burned.
— Đức Phật, Kinh Pháp Cú (Dhammapada)
Diễn giải
Interpretation
Phật nói, giữ giận giống như nắm cục than nóng rồi định ném người ta. Chưa ném được, tay mình đã cháy. Thằng này cũng vậy. Nó nghĩ nó block là trừng phạt. Nghĩ nó giận là công bằng. Nhưng người kia đâu có biết. Người kia đi biển, chụp mèo, sống bình thường. Còn nó thì mỗi đêm ngồi trong phòng tối, cầm cục than đó, nắm chặt, rồi tự hỏi sao tay mình bỏng. Cái giận trong tình yêu nó lạ. Mình nghĩ mình giận người ta. Nhưng thật ra mình giận vì mình vẫn còn quan tâm. Mà người ta thì không. Cục than đó, không ai ép mình cầm. Mình tự nhặt lên. Và chỉ mình mới đặt xuống được.
Buddha said holding onto anger is like grasping a hot coal intending to throw it at someone. Before you can throw it, your own hand is already burned. This kid was the same. He thought blocking her was punishment. Thought his anger was justice. But she didn't even know. She went to the beach, photographed cats, lived her life. Meanwhile he sat in a dark room every night, gripping that coal, squeezing tight, wondering why his hand was burning. Anger in love is strange. You think you're angry at them. But really you're angry because you still care. And they don't. That coal, nobody forced you to pick it up. You grabbed it yourself. And only you can put it down.