Tao canh tin nhắn nó suốt ba ngày
I Watched Her Messages for Three Days Straight
Nó đọc tin nhắn tao rồi không trả lời.
Tao thấy dấu tích xanh. Hai cái. Rõ ràng.
Tin nhắn tao gửi lúc mười giờ tối. Bây giờ là mười một giờ. Rồi mười hai giờ. Rồi một giờ sáng.
Tao không ngủ được.
Tao lật điện thoại úp xuống. Rồi lật lên. Rồi úp xuống. Rồi lật lên.
Sáng hôm sau tao dậy, việc đầu tiên là mở tin nhắn. Vẫn hai tích xanh. Không có gì mới.
Tao đi học. Ngồi trong lớp mà đầu ở chỗ khác. Thằng bạn hỏi tao sao mặt bơ phờ. Tao nói thiếu ngủ. Nó cười, nói mày chơi game khuya quá. Tao cười theo. Không giải thích.
Trưa tao ăn cơm một mình. Mở điện thoại. Nó vừa đăng story. Ảnh ly cà phê, góc quán đẹp, nắng xiên qua cửa kính. Vậy là nó không bận. Nó có thời gian chụp ảnh, chỉnh filter, đăng lên. Nhưng không có thời gian trả lời tao.
Tao nghĩ đủ thứ.
Nó chán tao rồi. Nó có người khác. Nó coi tao không ra gì. Tao nói gì sai. Tao nhắn nhiều quá. Tao nhắn ít quá. Tao đáng lẽ không nên gửi tin đó. Tao đáng lẽ nên gửi tin khác.
Tao viết tin nhắn mới. Xoá. Viết lại. Xoá. Viết lại lần nữa. Đọc đi đọc lại. Sửa dấu chấm. Sửa lại. Rồi tao không gửi.
Tao sợ gửi thêm thì thành phiền. Tao sợ không gửi thì nó quên tao.
Chiều tao về phòng trọ. Nằm trên giường nhìn trần nhà. Bật nhạc. Tắt nhạc. Bật lại. Tắt lại.
Tao mở Instagram nó. Lướt xuống. Xem ảnh cũ. Ảnh nó cười. Ảnh nó đi chơi. Ảnh nó với đám bạn tao không biết mặt. Tao zoom vào từng tấm, tìm cái gì đó. Tao không biết tìm gì. Nhưng tao cứ tìm.
Ngày thứ hai.
Vẫn không trả lời.
Tao bắt đầu nghĩ có khi nào điện thoại nó hỏng. Có khi nào nó bị bệnh. Có khi nào nó gặp chuyện gì. Tao tự dựng lên một đống kịch bản trong đầu. Kịch bản nào cũng có tao ở trung tâm. Kịch bản nào cũng xoay quanh việc nó nghĩ gì về tao.
Tao kể cho con bạn nghe. Con bạn nói bình thường, người ta bận thôi. Tao gật đầu. Nhưng trong bụng tao không tin.
Tối đó tao nằm nghĩ. Tao nhận ra một chuyện.
Ba ngày nay tao không sống.
Ba ngày nay tao chỉ đợi.
Tao đợi một cái tin nhắn. Một dòng chữ. Một emoji. Bất cứ cái gì. Tao giao hết cảm xúc của mình cho một người không biết tao đang đợi. Hoặc biết mà không quan tâm. Cả hai đều giống nhau.
Tao nghĩ lại ba ngày qua. Tao không nhớ bài giảng nào. Không nhớ cơm trưa ăn gì. Không nhớ thằng bạn kể chuyện gì. Tao chỉ nhớ hai cái tích xanh.
Ba ngày, mà tao sống như không có mình.
Đêm đó tao đi bộ ra ngoài. Không mang điện thoại. Lần đầu tiên trong ba ngày.
Gió mát. Đường vắng. Có tiếng chó sủa xa xa. Có mùi hủ tiếu từ quán đầu hẻm.
Tao đi được mười phút thì bắt đầu thấy nhẹ. Không phải vì quên nó. Mà vì tao nhớ ra mình.
Tao hai mươi hai tuổi. Tao có hai cái chân. Tao đi được. Tao thở được. Tao ngửi được mùi hủ tiếu. Tao nghe được tiếng chó sủa. Mấy thứ đó là của tao. Không ai lấy đi được.
Còn nó có trả lời hay không, chưa bao giờ thuộc về tao.
Tao về phòng. Mở điện thoại. Nó vẫn chưa trả lời.
Nhưng lần này tao đặt điện thoại xuống. Không lật lên nữa.
Tao nằm xuống. Nhắm mắt.
Lần đầu tiên trong ba ngày, tao ngủ được.
Sáng hôm sau nó trả lời. "Sorry, mấy hôm nay bận quá."
Vậy thôi. Một dòng. Bình thường. Không có drama. Không có người thứ ba. Không có gì hết.
Tao nhìn tin nhắn đó. Cười một mình.
Ba ngày tao xây trong đầu cả một bộ phim. Còn nó, nó chỉ bận.
Tao không giận nó. Nó có quyền bận. Nó có quyền không trả lời. Nó có quyền sống cuộc đời của nó mà không cần biết tao đang canh từng cái tích xanh.
Cái tao giận là tao.
Tao giận vì tao đã giao chìa khoá phòng mình cho người khác. Rồi ngồi đó đợi họ mở cửa cho.
Trong khi cửa phòng tao, tao tự mở được.
Có thứ thuộc quyền ta, có thứ không. Phân biệt được hai cái đó là khởi đầu của tự do.
Some things are within our power, others are not. This is the beginning of wisdom.
— Epictetus, Enchiridion, Chương 1
Diễn giải
Interpretation
Epictetus nói có thứ thuộc quyền mình, có thứ không. Nghe đơn giản. Nhưng sống được câu đó thì khó. Tin nhắn tao gửi đi, đó là quyền tao. Tao muốn gửi thì gửi. Nhưng nó có đọc không, có trả lời không, có quan tâm không, mấy cái đó không phải của tao. Chưa bao giờ là của tao. Mà tao cứ ngồi đó, canh cái thứ không phải của mình, rồi để nó ăn hết ba ngày sống. Ba ngày tao không thở cho mình. Ba ngày tao thở theo nhịp của người khác. Tự do không phải là muốn làm gì thì làm. Tự do là biết cái gì mình làm được, cái gì mình không kiểm soát được. Rồi thôi, buông cái không phải của mình ra. Cái điện thoại nằm đó. Tao vẫn lật lên được bất cứ lúc nào. Nhưng tao chọn không lật. Đó mới là tự do.
Epictetus said there are things within our control and things that aren't. Sounds simple. Living it is the hard part. The message I sent, that was mine. I chose to send it. But whether she reads it, whether she replies, whether she cares, none of that belongs to me. Never did. Yet I sat there, guarding something that was never mine, and let it eat three whole days alive. Three days I didn't breathe for myself. Three days I breathed to someone else's rhythm. Freedom isn't doing whatever you want. Freedom is knowing what you can do something about and what you can't. Then letting go of what was never yours. The phone is right there. I can still flip it over anytime. But I choose not to. That's freedom.