Tao chờ ai đó kéo tao ra khỏi giường
I Was Waiting for Someone to Pull Me Out of Bed
Tao nằm trên giường từ sáng tới chiều.
Điện thoại hết pin. Tao không cắm sạc. Cũng không muốn cắm.
Trần nhà màu trắng. Có vết ố ở góc phải, hình dạng giống bản đồ nước nào đó. Tao nhìn nó lâu đến mức thuộc từng đường viền.
Mẹ gọi cửa. "Con ơi, ăn cơm."
Tao nói "dạ" rồi không dậy.
Mẹ gọi lần hai. Tao nói "dạ" lần hai. Rồi lần ba. Rồi mẹ im.
Tao nghe tiếng bát đũa va nhau ngoài bàn ăn. Tiếng tivi. Tiếng ba ho. Tiếng bình thường của một ngày bình thường.
Nhưng tao thì không bình thường.
Tao không biết tao bị gì. Không buồn. Không vui. Không giận. Không sợ. Chỉ là nằm đó. Như cục đá ai quăng xuống đáy hồ, chìm rồi thì chìm luôn.
---
Hồi trước tao không vậy.
Hồi trước tao hay cười. Hay nhắn tin trước. Hay rủ mấy đứa đi cà phê. Hay đăng story. Hay thức khuya xem phim. Hay nghĩ về tương lai.
Tao không nhớ chính xác lúc nào tao dừng lại.
Có thể là lúc tao nghỉ việc ở quán trà sữa vì bà chủ chửi trước mặt khách. Có thể là lúc thằng Hưng, đứa bạn thân nhất, block tao trên mọi thứ mà không nói lý do. Có thể là lúc tao thi rớt môn lần ba rồi ngồi ngoài hành lang nhìn mấy đứa khác cầm bảng điểm cười.
Có thể là tất cả gộp lại.
Tao không biết.
Chỉ biết là một ngày tao thức dậy, nhìn lên trần nhà, rồi nghĩ: "Thôi."
Thôi cái gì thì tao cũng không rõ. Nhưng từ đó tao nằm nhiều hơn ngồi. Ngồi nhiều hơn đứng. Đứng nhiều hơn đi.
---
Tao chờ.
Tao chờ ai đó nhắn tin hỏi "mày ổn không?"
Tao chờ mẹ mở cửa phòng, ngồi xuống cạnh, nói gì đó khiến tao khóc được.
Tao chờ ba gõ cửa, lần đầu tiên trong đời nói "ba thương con."
Tao chờ thằng Hưng unblock tao, nhắn "sorry, tao sai rồi."
Tao chờ một cái gì đó xảy ra. Một dấu hiệu. Một người. Một phép màu.
Tao chờ như chờ xe buýt ở trạm vắng lúc mười một giờ đêm. Biết là khó có chuyến nào nữa, nhưng vẫn đứng đó.
Vì tao không biết đi đâu.
---
Ngày thứ mười bảy, mẹ không gọi ăn cơm nữa.
Mẹ để một tô cơm trước cửa phòng. Tao mở cửa lấy vào. Ăn một nửa. Để tô trên bàn.
Ngày thứ mười tám, tao nhìn cái tô đó. Cơm nguội, dính cứng. Ruồi bay quanh.
Tao nghĩ: "Nếu tao không rửa cái tô này, không ai rửa hết."
Câu đó đơn giản vậy thôi. Nhưng nó đánh vào tao.
Không ai rửa hết.
Không ai dọn phòng cho tao. Không ai cắm sạc điện thoại cho tao. Không ai đi tắm thay tao. Không ai sống thay tao.
Mẹ thương tao. Ba thương tao. Nhưng họ không vào được trong đầu tao. Họ không nằm trên giường này thay tao được. Họ không thở thay tao được.
Cái chờ đợi của tao, nó giống như đứng giữa sa mạc chờ mưa. Có thể mưa. Có thể không. Nhưng dù mưa thì tao cũng phải tự há miệng ra uống.
Không ai đổ nước vào họng tao.
---
Tao cầm cái tô đi ra ngoài.
Mẹ đang ngồi xem tivi. Thấy tao, mẹ nhìn. Không nói gì. Chỉ nhìn.
Tao rửa cái tô. Nước chảy lên tay, hơi lạnh. Bọt xà phòng trắng. Tao cọ. Cọ kỹ hơn bình thường. Như thể cái tô đó quan trọng lắm.
Rửa xong tao úp lên kệ.
Rồi tao đứng đó. Trong bếp. Chân trần trên gạch. Nghe tiếng tivi vọng lại.
Tao không thấy khỏe hơn. Không thấy "aha" gì hết. Không có nhạc nền. Không có khoảnh khắc bừng sáng.
Chỉ là tao đã rửa một cái tô.
Chỉ là tao đã đứng dậy.
---
Ngày hôm sau tao đi tắm. Ngày hôm sau nữa tao cắm sạc điện thoại. Ngày hôm sau nữa nữa tao mở cửa sổ.
Không nhanh. Không đẹp. Không dramatic.
Chậm. Xấu xí. Lặng lẽ.
Nhưng là tao tự làm.
Không ai kéo tao ra khỏi giường. Tao tự lăn xuống. Mặt đập sàn, đau. Rồi tao tự bò dậy.
Tao vẫn không biết mình bị gì. Vẫn có những ngày nằm cả buổi. Vẫn có những đêm nhìn trần nhà.
Nhưng tao không chờ nữa.
Không phải vì tao mạnh. Mà vì tao biết, cái người tao chờ đó, người duy nhất có thể kéo tao dậy.
Là tao.
Không ai cứu được ta ngoài chính ta. Không ai có thể và không ai được phép. Ta phải tự đi trên con đường của mình.
No one saves us but ourselves. No one can and no one may. We ourselves must walk the path.
— Đức Phật, Kinh Pháp Cú (Dhammapada), Kệ 165
Diễn giải
Interpretation
Phật nói: không ai cứu được mày ngoài mày. Không ai đi thay mày được. Nghe thì tàn nhẫn. Mày đang nằm dưới đáy, mày muốn ai đó thò tay xuống kéo. Mà ổng nói: tự bơi đi. Nhưng mà nghĩ lại, ổng không nói mày phải bơi giỏi. Không nói mày phải bơi nhanh. Ổng chỉ nói: không ai bơi thay mày được. Cái tô cơm nguội đó, mẹ để trước cửa, mẹ thương. Nhưng mẹ không rửa thay. Không phải mẹ không muốn. Mà vì cái việc tự đứng dậy cầm cái tô đi rửa, nó phải là tay mày cầm, chân mày bước. Tự do không phải là bay lên trời. Tự do là tự mình lăn xuống giường, đau, rồi tự bò dậy. Xấu xí. Chậm. Nhưng là của mày.
The Buddha said: no one saves us but ourselves. No one can and no one may. Sounds cruel. You're lying at the bottom, wanting someone to reach down and pull you up. And he says: swim yourself. But think about it. He didn't say you have to swim well. Didn't say you have to swim fast. Just said: nobody can swim for you. That bowl of cold rice. Mom left it at the door. She cared. But she didn't wash it for you. Not because she didn't want to. Because the act of standing up, picking up that bowl, walking to the sink, it has to be your hands, your feet. Freedom isn't flying. Freedom is rolling off the bed yourself, hitting the floor, hurting, then crawling up. Ugly. Slow. But yours.