Tao có ba cái ốp điện thoại mà vẫn mua thêm
I Had Three Phone Cases and Still Bought Another
Tao mua cái ốp đầu tiên vì cần.
Điện thoại mới, sợ rớt, sợ trầy. Vô shop chọn cái trong suốt, bảy chục ngàn. Xong.
Tuần sau tao thấy thằng Hưng có cái ốp da màu nâu. Nó bảo mua trên Shopee, hai trăm mấy. Nhìn sang. Nhìn đàng hoàng. Tao nghĩ bụng, cái trong suốt của tao nó rẻ tiền quá.
Tao lên Shopee lúc mười hai giờ đêm. Lướt hai tiếng. Không phải tìm cái ốp, mà tìm cái cảm giác. Cảm giác gì thì tao không biết nữa. Chỉ biết là lướt hoài không dừng được.
Tao chọn cái ốp da, màu xanh rêu. Ba trăm hai. Free ship. Bấm mua.
Nó về sau ba ngày. Tao tháo cái trong suốt ra, lắp cái mới vô. Cầm lên. Chụp ảnh. Đăng story. "Thay áo mới cho em nó."
Bốn mươi ba người xem. Bảy người thả tim. Tao đếm.
Được hai tuần.
Hai tuần thì cái ốp xanh rêu nó cũ. Không phải cũ thiệt, mà tao thấy nó cũ. Góc bị xước một vệt nhỏ. Nhỏ xíu. Nhưng mỗi lần cầm lên là tao thấy.
Rồi con Linh nó khoe cái ốp MagSafe. Nó bảo xịn lắm, hít vô sạc không dây ngon. Tao không có sạc không dây. Nhưng tao muốn cái ốp đó.
Tao biết tao không cần. Tao biết rõ. Nhưng cái biết đó nó yếu lắm. Nó yếu hơn cái muốn.
Tao mua cái thứ ba. Bốn trăm rưỡi.
Bây giờ tao có ba cái ốp trong ngăn kéo. Cái trong suốt, cái xanh rêu, cái MagSafe. Tao xài cái MagSafe. Hai cái kia nằm đó. Không vứt được. Vứt thì phí. Mà để đó thì cũng không xài.
Tao tính ra. Ba cái ốp hết tám trăm ngàn. Tám trăm ngàn không nhiều. Nhưng tao nhớ hồi tháng trước tao kêu đói mà không dám mua cơm thêm miếng sườn.
Miếng sườn mười lăm ngàn. Tao tiếc.
Cái ốp bốn trăm rưỡi. Tao không tiếc.
Tao ngồi nghĩ cái này lâu lắm.
Không phải chuyện ốp điện thoại. Tao biết. Cái ốp chỉ là cái ốp. Nhưng cái kiểu mua đó, cái kiểu lướt Shopee lúc nửa đêm đó, cái kiểu thấy người ta có rồi mình cũng muốn đó. Nó lặp đi lặp lại.
Tháng trước là ốp. Tháng này là tai nghe. Tao đang nhìn cái tai nghe không dây, triệu hai. Tao có tai nghe rồi. Có dây. Nghe bình thường. Nhưng tao muốn cái không dây.
Tao muốn. Tao không cần. Nhưng tao muốn.
Thằng Hưng bây giờ nó lại đổi ốp mới rồi. Cái da nâu hồi đó nó vứt đâu không biết. Nó đang xài cái ốp nhựa cứng, có hình mấy con mèo. Nó vui. Nó không nghĩ nhiều như tao.
Hay là tao nghĩ nhiều quá?
Tao mở ngăn kéo ra. Ba cái ốp nằm đó. Cái trong suốt bị ố vàng rồi. Cái xanh rêu xước một vệt. Cái MagSafe đang trên điện thoại.
Tao nhìn ba cái ốp mà thấy ba lần tao tưởng mình sẽ vui hơn.
Ba lần tao bấm mua. Ba lần tao vui thiệt. Khoảng hai ngày. Rồi hết.
Rồi lại muốn cái khác.
Tao hai mươi hai tuổi. Lương năm triệu rưỡi. Tao không nghèo, nhưng tao không giàu. Tao ở giữa. Ở cái chỗ mà đủ tiền để muốn, nhưng không đủ tiền để muốn thoải mái.
Cái chỗ đó nó mệt.
Tao kể chuyện này cho thằng Đạt nghe. Nó cười. Nó bảo mày nghĩ nhiều, ốp điện thoại thôi mà. Tao cũng cười.
Nhưng tối đó tao lại mở Shopee.
Tao lướt qua mục tai nghe. Rồi lướt qua mục giày. Rồi lướt qua mục ba lô. Tao không mua gì. Nhưng tao lướt. Lướt như thói quen. Như hít thở.
Tao tự hỏi, nếu tao lương hai mươi triệu, tao có dừng không?
Hay tao sẽ mua ốp năm triệu thay vì năm trăm ngàn?
Tao không biết.
Tao chỉ biết là tối nay, tao nằm đây, cầm cái điện thoại bọc ốp MagSafe, lướt Shopee, tìm cái gì đó mà tao không gọi tên được.
Cái ngăn kéo vẫn mở. Ba cái ốp vẫn nằm đó.
Tao chưa đóng ngăn kéo.
甚愛必大費,多藏必厚亡
Thậm ái tất đại phí, đa tàng tất hậu vong
Yêu quá thì tốn nhiều, giấu nhiều thì mất lớn.
Excessive love surely leads to great expense; hoarding much surely leads to heavy loss.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 44
Diễn giải
Interpretation
Ông già Lão Tử nói cái này hai ngàn mấy trăm năm trước rồi. Yêu quá thì tốn nhiều, giấu nhiều thì mất nặng. Nghe xa vời nhưng nghĩ lại thì đúng y chang. Mày càng thích cái gì, mày càng tốn vô nó. Không chỉ tốn tiền. Tốn đầu óc. Tốn thời gian nằm lướt lúc nửa đêm. Tốn cái cảm giác bình yên mà lẽ ra mày đã có nếu mày không biết cái ốp kia tồn tại. Rồi mày giữ. Mày giữ ba cái ốp trong ngăn kéo, không xài mà không vứt. Mày giữ vì vứt đi thì thấy phí. Nhưng giữ thì mỗi lần mở ngăn kéo ra, mày lại thấy mình ngu. Giữ càng nhiều, mất càng nặng. Không phải mất đồ. Mất cái nhẹ nhõm. Cái nhẹ nhõm của một thằng hai mươi hai tuổi lẽ ra chỉ cần một cái ốp trong suốt bảy chục ngàn là đủ.
Lao Tzu said this over two thousand years ago. Love too much and you'll spend greatly. Hoard too much and the loss cuts deeper. Sounds abstract until you look at it straight. The more you're attached to something, the more it costs you. Not just money. It costs headspace. It costs those midnight hours scrolling. It costs the peace you would have had if you never knew that other case existed. Then you hold on. You keep three cases in a drawer, not using them, not throwing them away. You keep them because tossing them feels wasteful. But keeping them means every time you open that drawer, you see your own foolishness staring back. The more you hoard, the heavier the loss. Not loss of things. Loss of lightness. The lightness of a twenty-two-year-old who really only needed one clear case for seventy thousand dong.