Tao có hai triệu trong ví mà đặt đồ ăn bốn lần một ngày
Two million in my wallet and I ordered food four times a day
Tao nhận lương đầu tiên lúc hai mươi hai tuổi.
Bảy triệu rưỡi.
Tháng đó tao chụp màn hình chuyển khoản, gửi cho mẹ. Mẹ gửi lại một cái sticker trái tim. Tao nhìn con số trong tài khoản, thấy mình giàu thật.
Bảy triệu rưỡi. Lần đầu tiên trong đời tao có tiền mà không phải xin ai.
---
Tháng đầu tao ăn cơm bụi. Mười lăm nghìn một phần. Tao ngồi vỉa hè, ăn xong uống trà đá, thấy đời đẹp.
Tháng thứ hai tao bắt đầu đặt app. Một bữa trưa ba mươi nghìn. Rồi bốn mươi. Rồi năm mươi lăm nghìn kèm trà sữa.
Tháng thứ ba tao đặt cả bữa sáng. Bánh mì chả lụa mười hai nghìn ngoài đầu hẻm thì xa quá, mà trên app có combo sáng bốn mươi nghìn, ship tận giường.
Tháng thứ tư tao đặt thêm bữa chiều. Rồi bữa khuya.
Bốn lần một ngày.
Tao không nấu. Không rửa chén. Không đi chợ. Mở app, chọn, chờ, ăn, vứt hộp.
Tao gọi đó là "sống thoải mái".
---
Cuối tháng thứ tư, tao mở app ngân hàng.
Hai triệu một trăm nghìn.
Còn mười ngày nữa mới lương.
Tao ngồi đếm. Tiền phòng trả rồi. Điện nước trả rồi. Wifi trả rồi. Vậy tiền đi đâu?
Tao lướt lại lịch sử giao dịch.
Đồ ăn. Đồ ăn. Đồ ăn. Trà sữa. Đồ ăn. Gói mì cay Hàn Quốc. Đồ ăn. Đồ ăn. Trà sữa size lớn. Đồ ăn.
Phí ship. Phí ship. Phí ship. Phí ship.
Tao cộng lại. Gần bốn triệu tiền ăn. Trong đó hơn sáu trăm nghìn tiền ship.
Sáu trăm nghìn.
Để người ta chở đồ ăn từ cách nhà tao tám trăm mét.
---
Tao kể cho thằng Dũng nghe. Nó cười.
"Bình thường. Tao còn đặt hai app một lúc để so giá, rồi cuối cùng đặt cả hai vì không biết chọn cái nào."
Tao cười theo.
Nhưng tối đó tao nằm nghĩ.
Hồi còn đi học, mẹ cho tao một triệu hai một tháng. Tao sống được. Ăn cơm sinh viên mười hai nghìn. Trà đá ba nghìn. Thỉnh thoảng cuối tuần ăn phở, hai lăm nghìn, thấy như đi nhà hàng.
Một triệu hai. Tao sống được. Còn vui nữa.
Bây giờ bảy triệu rưỡi. Tao không đủ.
Cái gì thay đổi?
---
Tao bắt đầu để ý.
Thằng Minh cùng phòng mua tai nghe không dây. Hai triệu. Tao thấy cũng muốn. Mua.
Con Linh ở công ty uống cà phê specialty mỗi sáng. Sáu lăm nghìn một ly. Tao thấy cũng hay. Uống thử. Rồi uống hoài.
Tao lướt TikTok thấy người ta review đồ ăn. Quán này ngon. Quán kia phải thử. Set combo cho hai người nhưng tao gọi cho một mình vì "muốn thử hết".
Mỗi thứ nhỏ xíu. Mỗi thứ "có bao nhiêu đâu". Mỗi thứ "xứng đáng".
Cộng lại thì hết.
---
Tao nhớ hồi năm nhất, tao với thằng Phúc đi bộ ba cây số để tiết kiệm mười nghìn tiền xe ôm. Ba cây số. Trời nắng. Hai đứa vừa đi vừa chửi. Nhưng đến nơi thì cười.
Bây giờ tao gọi xe để đi bảy trăm mét. Vì nắng. Vì lười. Vì "có mấy nghìn".
Tao không biết lúc nào mình bắt đầu thấy mấy nghìn là ít. Hồi trước mấy nghìn là cả một bữa trà đá với thằng bạn.
---
Tháng thứ năm, tao thử nấu cơm.
Mua cái bếp điện nhỏ. Nồi cơm mini. Ra chợ mua rau, mua trứng, mua miếng thịt.
Bữa đầu tiên tao nấu cơm khê. Rau luộc nhạt. Trứng chiên cháy cạnh.
Tao ngồi ăn.
Ngon không? Không ngon lắm.
Nhưng tao ăn hết.
Và tao thấy một cái gì đó lạ. Tao không biết gọi là gì. Không phải tự hào. Không phải tiết kiệm. Nó giống như, tao biết bữa cơm này từ đâu ra. Tao rửa rau. Tao bật bếp. Tao đợi. Tao ăn.
Không ai ship. Không ai giao. Không có app nào ở giữa.
Chỉ có tao với đĩa cơm.
---
Tao không nói nấu cơm là đúng, đặt app là sai.
Tao không nói tiết kiệm là giỏi, xài nhiều là dở.
Tao chỉ thấy một chuyện.
Hồi tao có một triệu hai, tao biết đủ ở đâu.
Bây giờ tao có bảy triệu rưỡi, tao không biết.
Tiền nhiều hơn. Mà cái "đủ" lại xa hơn.
Nó cứ chạy. Tao cứ đuổi. Mà không ai bảo tao dừng. Kể cả tao.
---
Đêm đó tao nằm nghĩ.
Nếu tháng sau tao lên mười triệu, tao có đủ không?
Hay tao lại tìm thêm thứ gì đó để "xứng đáng"?
Tao không trả lời được.
Và cái không trả lời được đó, nó làm tao sợ hơn cái tài khoản hai triệu.
禍莫大於不知足,咎莫大於欲得
Hoạ mạc đại ư bất tri túc, cữu mạc đại ư dục đắc
Họa không gì lớn bằng không biết đủ, lỗi không gì lớn bằng muốn được.
No calamity is greater than not knowing contentment; no fault is greater than desire for gain.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 46
Diễn giải
Interpretation
Ông già Lão Tử nói cái này hai ngàn năm trước rồi. Họa lớn nhất không phải là nghèo. Không phải là mất việc. Không phải là ai đó lừa mày. Họa lớn nhất là không biết đủ. Nghe đơn giản mà nghĩ lại thì đúng phết. Hồi tao có một triệu hai, tao biết đủ là gì. Ăn cơm mười hai nghìn, uống trà ba nghìn, cuối tuần ăn phở là sang. Cái đủ nó rõ ràng, sờ được. Bây giờ bảy triệu rưỡi, cái đủ nó biến mất. Không phải vì tao thiếu. Mà vì tao không còn biết dừng ở đâu. Cái nguy hiểm nó không nằm ở con số trong tài khoản. Nó nằm ở chỗ mày nhìn con số đó mà luôn thấy chưa đủ. Nhiều hơn, tốt hơn, xứng đáng hơn. Cái vòng đó không có đích. Mà không có đích thì chạy đến chết.
The old man Lao Tzu said this two thousand years ago. The greatest disaster isn't poverty. It isn't losing your job. It isn't someone cheating you. The greatest disaster is not knowing what's enough. Sounds simple, but think about it and it hits. When I had one point two million, I knew what enough meant. Rice for twelve thousand, iced tea for three, pho on the weekend was luxury. Enough was clear, tangible. Now with seven and a half million, enough disappeared. Not because I lacked anything. But because I no longer knew where to stop. The danger isn't in the number in your account. It's in looking at that number and always feeling like it's not enough. More, better, more deserved. That loop has no finish line. And without a finish line, you run until you drop.