Tao đã hỏi câu đó suốt ba năm
I Asked That Question for Three Years
Tao bắt đầu hỏi câu đó năm hai mươi chín tuổi.
Lúc đó tao vừa được thăng chức. Lương tăng. Bạn bè chúc mừng. Mẹ tao khoe với hàng xóm. Mọi thứ đúng như kịch bản.
Rồi tối đó, tao ngồi trong căn phòng thuê, nhìn cái hợp đồng lao động mới, và nghĩ: vậy thì sao?
Tao không biết câu đó từ đâu ra. Nó chỉ hiện lên. Rõ ràng, lạnh, không cảm xúc. Vậy thì sao?
Tao gạt đi. Tự nhủ mình mệt. Rồi ngủ.
---
Nhưng câu đó không chịu đi.
Nó theo tao vào buổi họp thứ Hai. Theo tao ra quán cà phê cuối tuần. Theo tao vào những bữa nhậu mà tao cười ha ha với mấy đứa bạn, trong khi trong đầu nó cứ văng vẳng: mày đang làm cái này để làm gì?
Tao bắt đầu đọc sách. Sách triết, sách tâm lý, sách của mấy ông tỷ phú viết về ý nghĩa cuộc đời. Tao nghe podcast. Tao xem TED talk. Tao ghi chép. Tao highlight.
Tao tìm câu trả lời ở khắp nơi, trừ chỗ mà tao đang đứng.
---
Năm ba mươi mốt, tao đi retreat thiền. Bảy ngày, không điện thoại, không nói chuyện.
Ngày thứ ba, tao khóc. Không biết vì sao. Chỉ ngồi đó và khóc. Người hướng dẫn hỏi tao cảm thấy gì, tao nói: tao không biết tao đang sống vì cái gì.
Ông ấy gật đầu. Không nói gì thêm.
Tao chờ ông ấy giải thích. Ông ấy không giải thích.
Tao về nhà với cảm giác mình vừa trả tiền để được khóc một mình trong rừng.
---
Năm ba mươi hai, tao gặp một người. Không phải chuyện tình yêu. Chỉ là một người bạn mới, làm nghề khác, sống khác.
Một lần tao hỏi nó: mày có bao giờ tự hỏi mình sống để làm gì không?
Nó nhìn tao một lúc. Rồi nói: có. Nhưng tao ngừng hỏi rồi.
Tao hỏi: sao vậy?
Nó nói: vì tao nhận ra tao hỏi câu đó không phải vì muốn biết. Tao hỏi vì tao muốn có lý do để không thay đổi gì cả. Nếu chưa tìm ra ý nghĩa, thì tao chưa cần làm gì khác, đúng không?
Tao im lặng.
Nó uống cà phê. Không nhìn tao.
Tao không ngủ được đêm đó.
---
Tao nhớ lại ba năm hỏi câu đó.
Mỗi lần tao đọc được một câu trả lời hay, tao cảm thấy nhẹ người một chút. Rồi vài ngày sau, cái nhẹ đó tan. Tao lại đi tìm câu trả lời khác.
Mỗi lần ai đó nói: ý nghĩa là gia đình, là đóng góp, là phát triển bản thân, tao gật đầu. Rồi về nhà thấy trống.
Tao đã hỏi câu đó suốt ba năm. Nhưng tao chưa bao giờ thực sự muốn nghe câu trả lời.
Vì nếu có câu trả lời, tao phải làm gì đó với nó.
Mà tao chưa sẵn sàng.
---
Bây giờ tao ba mươi ba.
Tao vẫn chưa biết mình sống để làm gì. Tao không chắc câu hỏi đó có câu trả lời hay không.
Nhưng tao bắt đầu để ý một chuyện khác.
Những lúc tao không nghĩ đến câu hỏi đó, thường là lúc tao đang làm gì đó thật sự. Ngồi với bạn bè mà không cần phải vui. Đọc sách không phải để tìm câu trả lời. Đi bộ không biết đi đâu.
Không phải hạnh phúc. Chỉ là có mặt.
Tao không biết điều đó có nghĩa là gì.
Nhưng tao thôi hỏi một chút rồi.