Tao đi làm thiện nguyện rồi về nhà thấy trống hơn lúc đi
I volunteered all weekend and came home feeling emptier than before
Tao hai mươi ba tuổi.
Làm content cho một công ty bán mỹ phẩm. Sáng viết caption, chiều chỉnh hình, tối lên lịch đăng. Lương tám triệu. Không dư, không thiếu. Đủ trả phòng trọ, đủ ăn, đủ mua cà phê mỗi sáng.
Nhưng cứ đến tối, tao nằm xuống, nhìn trần nhà, thấy một cái gì đó trống.
Không phải buồn. Không phải mệt. Mà là một cảm giác như mình đang làm một cái gì đó mà không biết để làm gì.
Tao kể chuyện này cho Hạnh. Hạnh là bạn cùng phòng, làm kế toán, tối nào cũng xem phim Hàn đến khuya. Nó nghe xong nói: "Mày thiếu ý nghĩa đó. Đi làm thiện nguyện đi. Tao thấy trên mạng người ta đi hoài, về ai cũng nói thay đổi cuộc đời."
Tao nghe cũng có lý.
Tuần sau tao đăng ký đi một chuyến. Lên Tây Bắc, dạy vẽ cho mấy đứa nhỏ người Mông. Hai ngày cuối tuần. Đi xe khách bảy tiếng, ngồi mỏi lưng, đường đèo quanh co, tao say xe nôn hai lần.
Đến nơi, trời lạnh. Mấy đứa nhỏ chạy ra, mặt đỏ ửng vì gió. Tao phát giấy, phát bút màu. Tao dạy tụi nó vẽ cái cây, cái nhà, con mèo. Tụi nó cười. Tao cũng cười.
Tối hôm đó nhóm thiện nguyện ngồi quanh bếp lửa. Mọi người kể chuyện. Có đứa khóc, nói lần đầu thấy cuộc sống có ý nghĩa. Có đứa nói muốn bỏ việc lên đây sống luôn. Có đứa chụp hình đăng story, caption dài ba đoạn, toàn chữ "biết ơn" với "thức tỉnh".
Tao ngồi nghe. Tao cũng muốn thấy giống tụi nó. Muốn khóc. Muốn thấy cuộc đời mình bừng sáng.
Nhưng không.
Tao thấy vui, thật. Mấy đứa nhỏ dễ thương. Bếp lửa ấm. Nhưng cái cảm giác trống trong ngực, nó vẫn ở đó. Không mất đi.
Xe về Hà Nội sáng Chủ nhật. Tao ngồi ghế cuối, nhìn ra cửa kính. Đường đèo mờ sương. Tao nghĩ: mình vừa làm một việc tốt, đúng không? Mình vừa giúp người, đúng không? Vậy sao mình vẫn thấy trống?
Về đến phòng trọ, tao tắm, nằm xuống giường. Hạnh hỏi: "Sao? Thay đổi cuộc đời chưa?" Tao cười, nói: "Vui lắm." Rồi quay mặt vào tường.
Tao không nói dối. Vui thật. Nhưng cái vui đó không lấp được cái trống.
Mấy ngày sau tao bắt đầu nghĩ nhiều hơn. Tao lên mạng đọc. Người ta nói: tìm đam mê đi, tìm mục đích sống đi, tìm ikigai đi. Tao đọc hết. Tao làm cả cái biểu đồ bốn vòng tròn giao nhau. Viết ra giấy: "Mình giỏi gì? Mình thích gì? Thế giới cần gì? Cái gì trả tiền được?"
Bốn vòng tròn. Tao nhìn hoài. Chỗ giao nhau, tao để trống. Vì tao không biết điền gì.
Tao thử đi yoga. Thử thiền. Thử đọc sách triết. Thử viết nhật ký mỗi tối. Mỗi thứ tao làm được khoảng hai tuần rồi bỏ. Không phải vì lười. Mà vì mỗi lần làm xong, cái trống vẫn ở đó, nhìn tao, im lặng.
Một tối, tao đang rửa chén. Cái chén nhựa rẻ tiền, mua ngoài chợ, có hình con gấu đã mờ. Tao rửa, nước chảy qua tay, xà phòng trơn trơn. Tao nhìn bọt nước xoáy xuống cống.
Rồi tao dừng lại.
Không phải vì nghĩ ra điều gì to tát. Không phải vì "giác ngộ". Mà vì lần đầu tiên, tao thấy mình đang rửa chén mà không nghĩ đến chuyện khác. Không nghĩ đến ý nghĩa. Không nghĩ đến mục đích. Chỉ rửa chén.
Nước ấm. Bọt trắng. Cái chén sạch.
Tao đặt chén lên kệ. Lau tay. Đứng đó một lúc.
Cái trống trong ngực, nó vẫn ở đó. Nhưng tối hôm đó, tao không cố lấp nó nữa.
Tao không biết đó có phải là câu trả lời không. Có khi không phải. Có khi ngày mai tao lại lên mạng tìm "cách tìm ý nghĩa cuộc sống" như cũ.
Nhưng tối hôm đó, đứng trong cái bếp nhỏ, tay còn ướt, tao thấy một cái gì đó mà tao không đặt tên được.
Nó không phải ý nghĩa.
Nhưng nó cũng không trống.