Tao gặp lại tao của năm ngoái
I Met Last Year's Version of Myself
Hôm đó tao mở lại cuốn sổ tay cũ.
Không phải vì muốn hoài niệm. Chỉ vì cần tờ giấy để ghi số điện thoại, tiện tay lật ra.
Tao đọc được một đoạn tao viết hồi năm ngoái. Tháng Ba. Đang ngồi trong quán cà phê gần công ty cũ, chờ phỏng vấn xong về.
"Mình cần thay đổi. Không thể cứ như vậy mãi. Phải làm gì đó khác đi."
Tao nhìn câu đó một lúc.
Rồi tao cười. Không phải cười vui. Là cái kiểu cười khi thấy mình buồn cười.
Vì tao của bây giờ cũng đang nghĩ y chang vậy.
---
Hồi đó tao nghỉ việc. Sau bốn năm ở cùng một chỗ, cùng một bàn, cùng một cái màn hình với cái icon Excel quen đến mức nhìn vào là buồn ngủ.
Tao bảo với mọi người là tao muốn thay đổi. Muốn làm gì đó ý nghĩa hơn. Muốn phát triển bản thân.
Mọi người gật đầu. Bảo dũng cảm lắm.
Tao cũng thấy mình dũng cảm lắm.
Rồi tao vào chỗ mới. Khác hơn. Startup. Năng động. Mọi người trẻ, nhiệt huyết, hay dùng từ "impact" và "growth mindset" trong cuộc họp.
Tao nghĩ, vậy là thay đổi rồi.
---
Sáu tháng sau tao ngồi trong toilet công ty mới, nhìn lên trần, tự hỏi mình đang làm gì ở đây.
Không phải vì chỗ làm tệ. Chỗ làm ổn. Người ổn. Lương ổn hơn chút.
Nhưng cái cảm giác đó vẫn còn đó.
Cái cảm giác như đang đứng ngoài nhìn vào cuộc sống của chính mình. Như xem phim mà không biết mình đang xem phim gì. Như chạy mà không biết đang chạy về đâu.
Tao tưởng thay đổi công việc là thay đổi.
Hóa ra không phải vậy.
---
Tao kể chuyện này với một người bạn. Nó nghe xong, bảo:
"Mày thay cái vỏ thôi. Bên trong vẫn vậy."
Tao muốn cãi. Nhưng không cãi được.
Vì nó nói đúng.
Tao mang theo cái đầu cũ vào chỗ mới. Mang theo cái cách nhìn cũ, cái cách phản ứng cũ, cái nỗi sợ cũ, cái thói quen trốn tránh cũ.
Địa điểm thay. Con người không thay.
---
Tao bắt đầu để ý.
Mỗi lần tao nói "tao muốn thay đổi", tao thực ra đang muốn cái gì?
Muốn bớt mệt. Muốn bớt buồn chán. Muốn cảm giác mình đang đi đúng hướng.
Nhưng tao không bao giờ ngồi xuống hỏi thật: mệt vì cái gì, buồn chán vì cái gì, hướng nào mới là hướng tao muốn đi.
Tao chỉ chạy.
Chạy khỏi cái cũ, rồi gọi đó là thay đổi.
---
Có một buổi chiều tao ngồi ở ban công, không làm gì hết.
Không điện thoại, không podcast, không lên kế hoạch.
Chỉ ngồi.
Và tao nhận ra một thứ mà lâu nay tao không chịu nhìn:
Tao sợ.
Sợ nếu ngồi yên quá lâu, tao sẽ thấy rõ mình hơn. Thấy rõ những thứ mình không thích ở bản thân. Những chỗ mình chưa trưởng thành. Những chỗ mình vẫn còn là đứa trẻ mười tám tuổi giả vờ mình biết mình đang làm gì.
Nên tao chạy. Liên tục. Gọi đó là phát triển.
---
Tao không biết thay đổi thật sự trông như thế nào.
Nhưng tao nghĩ nó không ồn ào như tao tưởng.
Nó không phải là cái khoảnh khắc tao ném đơn nghỉ việc lên bàn sếp. Không phải là cái ngày tao đặt vé đi một mình. Không phải là cái status tao đăng lên mạng về "hành trình mới".
Nó là cái buổi chiều tao ngồi yên đủ lâu để nghe thấy một thứ mà tao đã cố không nghe suốt mấy năm.
Nó nhỏ hơn tao nghĩ. Và khó hơn tao nghĩ.
---
Tao vẫn đang học.
Vẫn hay nhầm giữa thay chỗ và thay người.
Vẫn có những buổi sáng thức dậy, nhìn vào gương, thấy cái tao của năm ngoái nhìn lại.
Nhưng ít nhất bây giờ tao biết đó là ai.
Và tao không chạy ngay.