Tao ghét mày, nhưng tao không ngủ được
I Hate You, But I Can't Sleep
Tao nhớ cái đêm đó.
Nó nhắn tin lúc mười một giờ. Không xin lỗi. Không giải thích. Chỉ một câu: "Thôi mình nghỉ đi."
Tao đọc ba lần. Màn hình tối. Tao nằm xuống.
Rồi tao ngồi dậy.
Rồi tao nằm xuống lại.
Rồi tao mở điện thoại ra đọc lại.
Tao bắt đầu soạn tin nhắn. Xóa. Soạn lại. Xóa. Tao không biết mình muốn nói gì, nhưng tay tao cứ gõ. Kiểu như nếu tao không gõ thì có gì đó sẽ vỡ.
Cuối cùng tao không gửi gì hết.
Tao nằm nhìn trần nhà đến ba giờ sáng.
---
Hôm sau tao dậy với một thứ rất lạ trong ngực. Không phải buồn. Buồn thì tao biết rồi, buồn nó mềm hơn. Thứ này cứng. Nóng. Kiểu như ai đó đang bóp tim tao từ bên trong.
Tao đi làm. Ngồi họp. Ăn cơm. Tao làm hết mọi thứ bình thường.
Nhưng cái thứ đó trong ngực không đi đâu hết.
Tối về tao mở mạng xã hội. Nó đăng ảnh. Cười. Đi chơi với đám bạn. Nhìn bình thường lắm. Nhìn như không có chuyện gì.
Tao đặt điện thoại xuống.
Rồi tao cầm lên xem lại.
Rồi tao đặt xuống.
Tao làm vậy khoảng mười lần.
---
Tuần sau tao vẫn không ngủ đủ giấc.
Tao bắt đầu nhẩm lại mọi thứ trong đầu. Cái hôm nó nói câu đó. Cái hôm tao nhường. Cái hôm tao xin lỗi dù tao không nghĩ tao sai. Cái hôm tao chờ nó nhắn mà nó không nhắn.
Tao nhẩm đi nhẩm lại. Như đang xây một cái bản án.
Tao nghĩ: mày sai. Mày là người sai. Tao không sai.
Nghĩ vậy thì dễ chịu hơn một chút. Nhưng chỉ một chút. Rồi cái nóng trong ngực lại quay về.
Tao không hiểu sao mình đúng rồi mà vẫn không ngủ được.
---
Có một buổi tối tao ngồi với thằng bạn. Không có chủ đề gì, chỉ ngồi uống bia.
Tao kể. Không định kể, nhưng kể.
Nó nghe xong, không nói gì lâu. Rồi nó hỏi:
"Mày ghét nó không?"
"Ghét."
"Mày nghĩ đến nó nhiều không?"
Tao im.
Nó nói: "Vậy là mày đang tự đốt mình đó."
Tao không hiểu ý nó lúc đó. Tao nghĩ nó nói cho có.
---
Nhưng về nhà tao nằm nghĩ.
Tao ghét nó.
Và vì tao ghét nó, tao nghĩ đến nó mỗi ngày.
Vì tao nghĩ đến nó mỗi ngày, tao không ngủ được.
Vì tao không ngủ được, tao mệt.
Vì tao mệt, tao cáu. Với bạn bè. Với công việc. Với bản thân.
Nó không biết gì về chuyện này. Nó đang đăng ảnh cười.
Còn tao đang nằm đây, ba giờ sáng, tự đốt.
Tao cầm cái giận đó như cầm một cục than đang cháy. Tao nắm chặt vì tao nghĩ nắm chặt thì mới đúng. Mới xứng với những gì đã xảy ra. Mới chứng minh được rằng tao không phải người thua.
Nhưng tay tao đang bỏng.
Nó không bỏng. Chỉ tao bỏng.
---
Tao không buông ngay được. Không ai buông ngay được.
Nhưng có một đêm tao nhận ra: cái tao đang giữ không phải là nó. Không phải là mối quan hệ đó. Không phải là ký ức đó.
Tao đang giữ cái cảm giác mình đúng.
Và cái cảm giác đó đang ăn tao từ bên trong.
Tao không biết làm sao để thả. Thật ra tao vẫn chưa thả hẳn.
Nhưng tao bắt đầu nhận ra mình đang cầm cái gì.
Và tao bắt đầu tự hỏi: cầm thêm bao lâu nữa thì tao mới chịu nhìn vào tay mình.
Giữ giận như nắm than nóng định ném người khác — người bị bỏng chính là mình.
Holding onto anger is like grasping a hot coal to throw at someone else — you are the one who gets burned.
— Đức Phật, Kinh Pháp Cú (Dhammapada)
Diễn giải
Interpretation
Epictetus nói giữ giận như nắm than nóng. Mày nghĩ mày đang trừng phạt người kia. Nhưng người đang bị đốt là mày. Không phải vì mày yếu. Không phải vì mày sai khi giận. Mà vì giận mà không nhìn vào mình thì nó không đi đâu hết. Nó chỉ ngồi trong ngực mày và ăn. Người kia đã đi rồi. Cái còn lại là mày, đang nắm chặt một thứ đang cháy, và gọi đó là tự trọng.
Epictetus said holding anger is like holding burning coal. You think you're punishing the other person. But the one getting burned is you. Not because you're weak. Not because your anger was wrong. But anger that never turns inward doesn't go anywhere. It just sits in your chest and eats. They're already gone. What's left is you, gripping something on fire, and calling it dignity.