Tao giận nó hai năm rồi mới hiểu tao đang giận ai
I spent two years hating him before I realized who I was really angry at
Thằng Khoa là bạn thân tao từ hồi lớp mười.
Loại bạn mà mày gọi lúc ba giờ sáng cũng bắt máy. Loại mà tao đưa mật khẩu điện thoại, kể chuyện bị ba đánh, kể chuyện thích con Linh mà không dám nói. Nó biết hết. Tao cũng biết hết chuyện nó.
Hồi năm nhất đại học, tao với nó thuê chung phòng trọ ở quận Bình Thạnh. Phòng mười hai mét vuông, hai cái giường sắt, một cái bàn. Tao học marketing, nó học IT. Tối nào cũng ngồi chung bàn, mỗi đứa một laptop. Thỉnh thoảng nó quay sang hỏi tao một câu gì đó vớ vẩn. Tao trả lời. Rồi lại im. Cái im đó thoải mái lắm. Không cần nói gì cũng được.
Năm hai, tao bắt đầu làm thêm ở một công ty nhỏ. Lương ít nhưng tao thấy mình đang đi đúng hướng. Nó thì được nhận vào một startup, lương gấp đôi tao. Tao không ghen. Thiệt. Lúc đó tao vui cho nó.
Chuyện bắt đầu thay đổi từ con Hà.
Con Hà là đứa tao thích. Không phải thích kiểu qua đường. Tao thích nó từ đầu năm hai, nhắn tin mỗi ngày, đi học chung, mua trà sữa cho nó mỗi chiều thứ sáu. Tao kể cho thằng Khoa nghe. Nó nghe. Nó gật. Nó nói "thì tỏ tình đi."
Tao chưa kịp tỏ tình thì thấy nó với con Hà đi ăn chung.
Tao hỏi. Nó nói "tụi tao gặp nhau trong một buổi workshop, nói chuyện hợp."
Tao nói "mày biết tao thích nó."
Nó nói "tao biết. Nhưng tao cũng thích nó. Tao không chọn được chuyện này."
Câu đó. Câu đó tao nhớ hai năm.
"Tao không chọn được chuyện này."
Tao dọn ra khỏi phòng trọ tuần sau đó. Không cãi nhau. Không đánh nhau. Tao chỉ xếp đồ vào ba lô, nói "tao đi," rồi đi.
Nó đứng ở cửa nhìn tao. Tao không quay lại.
Sáu tháng đầu, tao block nó trên mọi thứ. Facebook, Zalo, Instagram. Tao xóa hết ảnh chung. Xóa hết tin nhắn. Tao muốn nó biến khỏi đời tao như chưa từng tồn tại.
Nhưng nó không biến.
Mỗi tối, trước khi ngủ, tao nghĩ đến nó. Không phải nhớ. Mà giận. Tao nằm trên giường, nghĩ đến cái mặt nó lúc nói câu đó, rồi tao nghiến răng. Có đêm tao nắm tay chặt đến mức móng tay cắn vào lòng bàn tay, để lại vết.
Tao giận nó vì nó phản bội tao.
Tao giận nó vì nó biết mà vẫn làm.
Tao giận nó vì nó không xin lỗi.
Tao giận nó vì nó sống tốt. Nó vẫn đi làm, vẫn đăng ảnh, vẫn cười. Tao thấy qua tài khoản phụ. Tao block nó nhưng tao vẫn lén vào xem. Mỗi lần xem xong tao lại giận thêm.
Một năm.
Tao giận nó một năm mà không nói với ai.
Cái giận đó ăn vào tao từ từ. Tao không nhận ra. Tao chỉ thấy mình hay cáu. Cáu với đồng nghiệp. Cáu với mẹ. Cáu với chính mình. Tao ngủ không ngon. Tao ăn không ngon. Tao đi chơi với đám bạn mới mà lúc nào cũng thấy mệt.
Có lần một thằng bạn mới hỏi "mày sao vậy, lúc nào cũng căng."
Tao nói "không có gì."
Nó nói "mày giống người đang ôm cái gì nặng lắm mà không chịu đặt xuống."
Tao không trả lời.
Nhưng tối đó tao nằm nghĩ.
Tao nghĩ về hai năm qua. Hai năm tao dành bao nhiêu đêm để giận thằng Khoa. Bao nhiêu buổi sáng thức dậy mà cái đầu đã mệt sẵn vì đêm qua lại nghĩ đến nó. Bao nhiêu lần tao lén vào xem trang nó rồi tự làm mình đau.
Rồi tao tự hỏi một câu mà tao chưa bao giờ hỏi.
Tao đang giận ai?
Tao giận thằng Khoa. Đúng. Nhưng thằng Khoa có biết tao giận không? Nó có mất ngủ vì tao không? Nó có nằm nghĩ về tao mỗi đêm không?
Không.
Nó sống bình thường. Nó đi làm. Nó yêu con Hà. Nó ăn, nó ngủ, nó cười.
Còn tao thì nằm đây, hai giờ sáng, nghiến răng.
Tao giận nó. Nhưng nó không đau.
Tao đau.
Cái giận đó, hai năm nay, nó không chạm được vào thằng Khoa một ly nào. Nó chỉ ở trong tao. Nó ăn tao. Nó ngấm vào cách tao nói chuyện, cách tao nhìn người khác, cách tao nhìn chính mình.
Tao giận thằng Khoa. Nhưng người bị đầu độc là tao.
Đêm đó tao khóc.
Không phải khóc vì thằng Khoa. Không phải khóc vì con Hà. Tao khóc vì tao thương mình. Hai năm tao tự bắt mình ôm cục than nóng, không chịu buông, vì tao nghĩ buông là thua. Buông là tha thứ. Mà tao không muốn tha thứ.
Nhưng tối đó tao hiểu một chuyện.
Buông không phải tha thứ. Buông là thôi tự đốt mình.
Tao không tha thứ cho thằng Khoa. Đến giờ tao vẫn không tha thứ. Tao không cần tha thứ. Chuyện đó nó làm, nó chịu. Tao không cần phán xét nó đúng hay sai.
Nhưng tao buông cục than ra.
Tao xóa tài khoản phụ. Tao không vào xem trang nó nữa. Tao không nghĩ đến nó trước khi ngủ nữa. Không phải vì tao quên. Mà vì tao chọn không cầm nữa.
Mấy tuần đầu, tay tao vẫn ngứa. Vẫn muốn vào xem. Vẫn muốn biết nó sống sao. Nhưng mỗi lần muốn, tao nhìn lòng bàn tay mình. Vết móng tay cắn đã mờ. Tao không muốn có thêm vết mới.
Bây giờ, tao hai mươi hai tuổi.
Thỉnh thoảng tao vẫn nghĩ đến thằng Khoa. Nhưng không giận nữa. Chỉ là nghĩ đến, rồi thôi. Như nhớ một con đường cũ mình từng đi qua.
Tao không biết nó sống sao. Tao không cần biết.
Cái tao biết là tay tao bây giờ trống.
Và trống thì nhẹ hơn.
Chấp vào giận giữ cũng như uống thuốc độc mà mong người khác chết.
Holding onto anger is like drinking poison and expecting the other person to die.
— Gán cho Đức Phật (phổ biến, nguồn gốc tranh luận)
Diễn giải
Interpretation
Người ta hay nói giận là giận người khác. Nhưng thử nghĩ lại coi. Mày giận thằng đó, mày nằm nghĩ cả đêm, mày mất ngủ, mày cáu với cả thế giới. Còn thằng đó? Nó ngủ ngon. Nó không biết gì. Cái giận đó giống như mày uống thuốc độc rồi ngồi chờ nó chết. Vô lý. Mà ai cũng làm. Tao cũng làm. Hai năm trời ôm cục than, nghĩ rằng buông ra là thua, là tha thứ cho nó. Nhưng buông không phải tha thứ. Buông là thôi tự hại mình. Mày không cần nói "tao tha cho mày." Mày chỉ cần mở tay ra. Cục than rơi xuống đất. Tay mày rát, nhưng sẽ lành. Còn cứ nắm tiếp thì cháy tới xương.
People say anger is directed at someone else. But think about it. You're furious at that guy, you lie awake all night, you lose sleep, you snap at the whole world. And him? He sleeps fine. He doesn't know a thing. That anger is like drinking poison and waiting for him to die. Makes no sense. But everyone does it. I did it too. Two years holding a burning coal, thinking that letting go meant losing, meant forgiving him. But letting go isn't forgiving. Letting go is just stopping the self-harm. You don't need to say "I forgive you." You just need to open your hand. The coal drops to the ground. Your palm stings, but it heals. Keep gripping and it burns to the bone.