Tao gửi ba mươi cái CV trong một đêm
Thirty Résumés in One Night
Tao tốt nghiệp tháng Sáu.
Bốn năm đại học, tao học marketing. Không phải vì thích. Vì lúc điền nguyện vọng, mẹ tao nói ngành này dễ xin việc. Tao không có ý kiến gì. Mười tám tuổi, tao biết cái gì đâu mà có ý kiến.
Rồi bốn năm trôi qua. Tao cũng học, cũng thi, cũng qua môn. Không giỏi, không dở. Loại khá. Đủ để không ai hỏi, đủ để không ai nhớ.
Tháng Bảy, tao bắt đầu tìm việc.
Tao lên mấy trang tuyển dụng, đọc từng dòng mô tả công việc. Cái nào cũng giống nhau. "Năng động, sáng tạo, chịu được áp lực cao." Tao không biết mình có năng động không. Tao không biết mình sáng tạo kiểu gì. Nhưng tao biết mình cần tiền.
Nên tao gửi CV.
Cái đầu tiên, tao ngồi sửa hai tiếng. Chỉnh font, đổi màu, viết đi viết lại cái phần "Mục tiêu nghề nghiệp". Tao viết: "Mong muốn được phát triển bản thân trong môi trường chuyên nghiệp." Đọc lại thấy giả. Nhưng ai cũng viết vậy. Nên tao để.
Cái thứ hai, tao sửa ít hơn. Đổi tên công ty, đổi vị trí ứng tuyển. Phần còn lại giữ nguyên.
Cái thứ ba, tao copy paste.
Đến cái thứ mười, tao không đọc lại nữa. Gửi. Gửi. Gửi.
Đêm đó tao nằm trên giường, điện thoại để trên bụng, đếm. Ba mươi cái. Ba mươi công ty. Tao không nhớ tên hết. Có cái tao không biết họ làm gì. Có cái tao không hiểu vị trí đó là làm cái gì. Nhưng tao gửi.
Vì tao nghĩ, gửi nhiều thì xác suất cao hơn.
Tuần đầu, không ai gọi.
Tuần thứ hai, có một cái email. "Cảm ơn bạn đã quan tâm đến vị trí tại công ty chúng tôi. Tuy nhiên..." Tao đọc đến chữ "tuy nhiên" rồi tắt.
Tuần thứ ba, có người gọi phỏng vấn. Tao mừng. Mừng thiệt. Tao ủi áo, mượn giày của thằng bạn, đi sớm ba mươi phút.
Vào phòng, người ta hỏi: "Em biết gì về công ty chúng tôi?"
Tao ngồi im.
Tao không biết. Tao gửi ba mươi cái CV. Tao không nhớ cái này là cái nào.
Người ta cười. Không phải cười ác. Cười kiểu thấy hoài rồi. Cười kiểu "lại một đứa nữa".
Tao ra về. Trên đường về, tao ghé quán trà sữa. Ngồi một mình. Cầm ly trà sữa mà không uống.
Tao nghĩ, bốn năm. Bốn năm tao đi học, thi cử, lấy bằng. Mà bây giờ tao ngồi đây, không biết mình muốn làm gì.
Không phải tao lười. Tao không lười. Tao gửi ba mươi cái CV trong một đêm. Tao chịu khó.
Nhưng chịu khó cái gì?
Tao chịu khó gửi đơn vào những chỗ tao không biết, xin những vị trí tao không hiểu, viết những dòng "mục tiêu nghề nghiệp" mà chính tao đọc lại cũng thấy giả.
Thằng bạn tao, nó khác. Nó biết nó thích gì từ năm hai. Nó đi thực tập, nó làm project riêng, nó có portfolio. Tao nhìn nó mà thấy xa. Không phải xa vì nó giỏi hơn. Xa vì nó biết mình muốn gì. Còn tao thì không.
Mẹ tao gọi hỏi: "Con tìm được việc chưa?"
Tao nói: "Con đang tìm."
"Tìm" là từ tao dùng nhiều nhất mấy tháng nay. Nhưng tao không biết mình đang tìm cái gì.
Tháng Chín, tao nhận được việc. Một công ty nhỏ, lương bảy triệu. Công việc là đăng bài lên mạng xã hội, chạy quảng cáo, báo cáo số liệu cuối tuần.
Tao đi làm. Sáng tám giờ, tối sáu giờ. Đôi khi bảy giờ. Đôi khi tám.
Công việc không khó. Không dễ. Không thú vị. Không chán. Nó ở giữa. Ở cái chỗ mà tao không có cảm xúc gì.
Đồng nghiệp hỏi: "Mày thấy công việc thế nào?"
Tao nói: "Ổn."
"Ổn" là từ tao dùng nhiều thứ hai.
Ba tháng sau, tao ngồi ở bàn làm việc, nhìn màn hình. Tao đang thiết kế một cái banner quảng cáo cho sản phẩm tao không dùng, cho khách hàng tao không gặp, cho mục tiêu KPI mà tao không hiểu vì sao nó quan trọng.
Tao nhìn cái CV của mình, cái mà tao gửi đêm đó. Dòng "Mục tiêu nghề nghiệp" vẫn nằm đó. "Mong muốn được phát triển bản thân trong môi trường chuyên nghiệp."
Tao đọc lại.
Vẫn giả.
Nhưng bây giờ tao hiểu vì sao nó giả. Vì tao viết mục tiêu của người khác. Mục tiêu mà tao nghĩ người ta muốn nghe. Không phải mục tiêu của tao.
Mà mục tiêu của tao là gì?
Tao không biết.
Tao hai mươi ba tuổi. Đi làm ba tháng. Lương bảy triệu. Thuê phòng trọ ba triệu. Ăn uống hai triệu. Còn lại hai triệu.
Hai triệu.
Tao nhìn con số đó. Rồi nhìn lại bốn năm đại học. Rồi nhìn lại đêm gửi ba mươi cái CV.
Tao không buồn. Không giận. Không thất vọng.
Tao chỉ thấy trống.
Cái trống của một đứa chưa bao giờ dừng lại hỏi mình muốn gì, mà cứ chạy theo cái mà mọi người bảo là đúng.
Tối đó tao về phòng trọ. Nằm. Mở điện thoại.
Tao xóa cái CV cũ.
Không phải vì tao muốn nghỉ việc. Không phải vì tao tìm được đam mê.
Chỉ vì tao không muốn đọc lại dòng đó nữa.