Tao không còn nhớ mình đã là ai
I No Longer Remember Who I Used to Be
Có một hôm tao mở điện thoại, lướt xuống cái feed cũ, thấy ảnh mình đăng hồi năm 22 tuổi.
Mặt giống tao. Nhưng không phải tao.
Cái đứa trong ảnh đó đang cười rất to. Đứng trước cổng một quán bar ở quận 1 lúc 11 giờ đêm. Xung quanh là một đám bạn mà bây giờ tao không còn liên lạc với đứa nào nữa. Tao nhìn mãi mà không nhớ hôm đó mình đang vui vì cái gì.
Không phải buồn. Chỉ là lạ.
Tao 29 tuổi. Không già. Nhưng cái đứa 22 tuổi đó, tao không còn hiểu nó nữa.
---
Hồi đó tao nghĩ mình biết mình muốn gì.
Muốn tự do. Muốn không bị ai quản. Muốn làm đúng thứ mình thích, không cần biết người ta nghĩ gì. Tao bỏ nhà đi thuê phòng lúc 21 tuổi, không phải vì hoàn cảnh, chỉ vì không chịu được cảm giác phải xin phép.
Bạn bè tao hồi đó cũng vậy. Cả đám cứ ngồi nói chuyện đến sáng, về mơ ước, về tương lai, về cái thứ gọi là sống đúng với bản thân. Nghe rất to. Nghe rất thật.
Rồi mỗi đứa đi một hướng.
Không có drama. Không có cãi nhau. Chỉ là từ từ, mỗi người bận hơn, ít nhắn tin hơn, rồi thôi.
---
Tao bây giờ dậy lúc 6 giờ sáng.
Hồi 22 tuổi, tao ngủ đến 10 giờ trưa và cảm thấy đó là quyền lợi của mình. Bây giờ tao dậy sớm không phải vì ai bắt, mà vì thấy buổi sáng yên hơn, làm được nhiều hơn. Tao không biết từ lúc nào mình bắt đầu thích sự yên tĩnh hơn sự náo nhiệt.
Tao bớt uống rượu. Không phải vì sức khỏe, chỉ vì không còn thấy cần nữa.
Tao bớt nói. Không phải vì nhút nhát, mà vì nhận ra nhiều thứ mình nói hồi đó chỉ là để người ta nghe thấy mình tồn tại.
Mấy cái thay đổi đó, tao không quyết định. Nó tự xảy ra. Như nước chảy, không hỏi ý kiến.
---
Có lần tao gặp lại thằng bạn cũ, thằng hay ngồi cùng tao hồi đó nhất.
Nó nhìn tao rồi nói: mày thay đổi nhiều quá.
Tao không biết nên trả lời sao. Hỏi lại: thay đổi theo kiểu nào? Nó nói: không biết, chỉ thấy mày khác. Nghiêm hơn. Ít vui hơn.
Tao về nhà nghĩ mãi câu đó.
Là mình ít vui hơn thật, hay là mình không còn cần phải tỏ ra vui nữa?
Hai cái đó khác nhau. Nhưng tao không chắc mình đang ở cái nào.
---
Điều tao thấy kỳ nhất không phải là mình thay đổi.
Mà là mình không nhớ mình đã thay đổi lúc nào.
Không có một buổi sáng nào tao thức dậy rồi quyết định: từ hôm nay tao sẽ khác. Không có cái mốc rõ ràng. Không có trước và sau.
Chỉ là một hôm nhìn lại, thấy mình đã ở chỗ khác rồi.
Như đi bộ trong sương. Không thấy mình đang đi. Đến lúc sương tan thì đã đứng ở chỗ hoàn toàn mới.
---
Tao không biết cái đứa 22 tuổi đó có tự hào về mình bây giờ không.
Có thể nó sẽ thấy tao nhạt. Thấy tao mất đi cái gì đó.
Có thể nó đúng.
Nhưng tao cũng không thể quay lại làm nó nữa. Không phải vì không muốn, mà vì nó không còn là tao nữa rồi. Cái đứa đó đã đi theo dòng nước từ lâu.
Dòng nước vẫn còn đó. Nhưng nước trong dòng thì đã khác.