Tao lướt Tinder bốn tiếng rồi khóc
I Swiped for Four Hours Then Cried
Tao hai mươi hai tuổi. Chưa yêu ai được quá bốn tháng.
Không phải tao xấu. Cũng không phải tao dở. Tao biết nói chuyện, biết hẹn hò, biết chọn quán cà phê có view đẹp để chụp ảnh đăng story. Tao biết hết.
Nhưng mỗi lần quen ai được vài tuần, tao bắt đầu sợ.
Sợ gì thì tao không nói được rõ. Chỉ là một cảm giác ở ngực, như có ai bóp nhẹ. Rồi tao bắt đầu kiểm tra.
Nó trả lời tin nhắn chậm hai tiếng. Tao nghĩ: chắc nó không thích mình. Nó đi chơi với bạn mà không rủ tao. Tao nghĩ: chắc nó có người khác. Nó khen một đứa khác trên mạng. Tao nghĩ: vậy là mình không đủ.
Tao không nói ra. Tao giữ trong bụng. Rồi tao bắt đầu thay đổi.
Tao tập gym nhiều hơn. Không phải vì thích, mà vì sợ nó chê. Tao mua quần áo mới. Không phải vì cần, mà vì sợ nó so sánh. Tao học nấu ăn, học pha cà phê, học chụp ảnh đẹp hơn. Tất cả để nó thấy tao xứng đáng.
Nhưng càng cố, tao càng mệt. Và càng mệt, tao càng sợ. Sợ rằng nếu ngừng cố, nó sẽ thấy con người thật của tao. Và con người thật của tao thì không đủ.
Mối đầu tiên, tao mất vì ghen. Tao ghen với thằng bạn thân của nó. Ghen vô lý. Nó giải thích, tao không nghe. Nó mệt, nó đi.
Mối thứ hai, tao mất vì sợ. Tao sợ nó bỏ nên tao bỏ trước. Tao nghĩ bỏ trước thì đỡ đau. Nhưng không đỡ.
Mối thứ ba, tao mất vì tao giả. Tao đóng vai một thằng hoàn hảo suốt ba tháng. Đến khi không đóng nổi nữa, nó nhìn tao nói: "Sao em thấy anh khác quá. Anh hồi đầu đâu rồi?" Tao không biết trả lời. Vì anh hồi đầu chưa bao giờ tồn tại.
Sau mối thứ ba, tao nghỉ. Nghỉ yêu. Nghỉ quen. Nghỉ hẹn hò.
Nhưng tao không nghỉ tìm.
Tao lên Tinder. Lướt. Lướt. Lướt. Không phải để match. Chỉ để thấy có người ngoài kia. Để thấy mình còn khả năng. Để thấy mình chưa bị bỏ lại.
Tao lướt bốn tiếng một đêm. Mắt mỏi, tay mỏi, nhưng không dừng được. Vì mỗi lần dừng, cái phòng trọ nó im quá. Cái giường nó rộng quá. Cái đêm nó dài quá.
Tao match được mấy đứa. Chat vài câu. Rồi tao lại sợ. Sợ nó biết tao ở trọ một mình. Sợ nó biết tao lương bảy triệu. Sợ nó biết tao hay khóc lúc nửa đêm vì không biết mình đang sống kiểu gì.
Tao unmatch. Rồi lướt tiếp.
Có đêm tao lướt đến ba giờ sáng. Đặt điện thoại xuống. Nhìn lên trần nhà. Rồi khóc.
Không khóc vì cô đơn. Khóc vì tao không biết mình đang tìm gì.
Tao nói tao tìm tình yêu. Nhưng mỗi lần tình yêu đến gần, tao đẩy nó ra. Tao nói tao muốn được yêu. Nhưng mỗi lần ai yêu tao, tao không tin.
Thằng bạn tao nói: "Mày kén quá." Nhưng tao không kén. Tao sợ.
Con bạn tao nói: "Mày phải yêu mình trước." Tao nghe câu đó cả trăm lần. Trên mạng, trong sách, trong podcast. Yêu mình trước. Nhưng không ai nói yêu mình là yêu kiểu gì.
Tao tập thiền. Bỏ sau ba ngày. Tao viết nhật ký. Bỏ sau một tuần. Tao đi therapy. Được hai buổi thì hết tiền.
Rồi tao quay lại Tinder.
Có một đêm, tao match với một đứa. Nó không đẹp lắm. Ảnh hơi mờ. Bio chỉ viết: "Thích đi bộ." Tao không biết sao lại vuốt phải.
Nó nhắn trước: "Ê, mày có hay đi bộ không?" Tao trả lời: "Không. Tao lười." Nó nói: "Vậy mày thích gì?"
Tao định gõ một câu gì đó hay ho. Một câu gì đó thú vị, hài hước, ấn tượng. Như tao vẫn hay làm. Nhưng đêm đó tao mệt quá. Mệt đến mức không đóng nổi.
Tao gõ: "Tao không biết. Tao không biết mình thích gì."
Nó không trả lời liền. Tao nghĩ chắc nó đi rồi. Chắc nó nghĩ tao lạ. Chắc nó unmatch.
Mười phút sau nó gõ: "Tao cũng vậy. Đi bộ vì không biết làm gì khác."
Tao nhìn câu đó. Đọc đi đọc lại. Rồi tao cười. Lần đầu tiên trong mấy tháng, tao cười mà không cố.
Tao không biết mối này có đi đến đâu. Có khi nó cũng chết sau vài tuần như mấy mối trước. Có khi tao lại sợ, lại chạy, lại unmatch lúc ba giờ sáng.
Nhưng đêm đó, lần đầu tiên, tao không đóng vai gì hết.
Và lần đầu tiên, tao không sợ.
Đừng tìm tình yêu. Chỉ cần tìm và phá bỏ mọi rào cản trong mình chống lại nó.
Your task is not to seek for love, but merely to seek and find all the barriers within yourself that you have built against it.
— Rumi, Masnavi
Diễn giải
Interpretation
Rumi nói đừng đi tìm tình yêu. Đi tìm cái gì đang chặn nó lại. Nghe thì cao siêu. Nhưng thật ra nó đơn giản lắm. Thằng này lướt Tinder bốn tiếng một đêm. Nó nói nó tìm tình yêu. Nhưng mỗi lần tình yêu tới, nó chạy. Nó ghen, nó sợ, nó đóng vai, nó unmatch. Nó không thiếu tình yêu. Nó thiếu chỗ để tình yêu vào. Cái chặn là gì? Là cái sợ không đủ. Sợ người ta thấy mình thật rồi bỏ đi. Sợ đến mức đóng vai người khác, rồi khi không đóng nổi nữa thì tự hỏi sao người ta không nhận ra mình. Đêm nó gõ "tao không biết mình thích gì", nó không tìm tình yêu. Nó chỉ mệt quá nên thôi giả. Và đúng lúc đó, cái chặn nó rơi ra. Không phải nó tìm được tình yêu. Nó chỉ ngừng chặn nó lại.
Rumi said don't go looking for love. Go find whatever's blocking it. Sounds profound. But it's actually simple. This kid swiped Tinder four hours a night. He said he was looking for love. But every time love showed up, he ran. He got jealous, got scared, played a character, unmatched. He didn't lack love. He lacked room for it. What was blocking it? The fear of not being enough. The fear that if someone saw the real him, they'd leave. So afraid that he became someone else, then wondered why nobody recognized him. The night he typed "I don't know what I like," he wasn't searching for love. He was just too tired to pretend. And right then, the block fell away. He didn't find love. He just stopped blocking it.