Tao ngồi giữa bàn nhậu mười hai đứa mà như đang ở một mình
Twelve people at the table and I was alone
Tối thứ Bảy.
Mười hai đứa. Một cái bàn dài. Hai thùng bia. Lẩu bò sôi sùng sục.
Đứa nào cũng cười. Đứa nào cũng nói. Tao cũng cười. Tao cũng nói.
Nhưng tao nghe tiếng mình cười mà thấy nó giả. Không phải tao diễn. Tao cười thật. Nhưng cái cười nó không chạm tới đâu bên trong.
Như mày đổ nước lên kính. Nó chảy xuống hết. Không thấm.
---
Hồi cấp ba tao không thế.
Hồi đó tao là đứa nói nhiều nhất nhóm. Đi đâu cũng rủ. Làm gì cũng có mặt. Tao thuộc về cái nhóm đó. Hoặc tao nghĩ vậy.
Lên đại học, nhóm tan. Không ai cãi nhau. Không ai giận. Chỉ là mỗi đứa đi một hướng. Tự nhiên thôi.
Tao vào nhóm mới. Rồi nhóm mới nữa. Rồi nhóm nữa.
Mỗi nhóm tao đều vui. Mỗi nhóm tao đều cười. Mỗi nhóm tao đều thấy mình đang đứng hơi lệch ra ngoài.
---
Tao bắt đầu để ý.
Ở nhóm A, tao là đứa hay nghe. Ít nói. Mọi người bảo tao trầm.
Ở nhóm B, tao là đứa hay nói. Hay kể chuyện. Mọi người bảo tao vui tính.
Ở nhóm C, tao là đứa nghiêm túc. Hay suy nghĩ. Mọi người bảo tao sâu sắc.
Ba nhóm. Ba phiên bản. Không phiên bản nào sai. Nhưng cũng không phiên bản nào đúng hẳn.
Tao không biết đứa nào mới là tao.
Hay tao là cả ba. Hay tao không phải đứa nào trong đó.
---
Đêm đó, bàn nhậu mười hai đứa, tao ngồi ghế giữa.
Thằng Hùng kể chuyện công ty nó. Con Linh khoe mới đi Đà Lạt. Thằng Đạt chửi sếp. Con Trang cười sặc bia.
Tao ngồi nghe. Tao gật đầu. Tao phụ họa.
Rồi tao đi toilet.
Tao đứng trước gương. Nhìn mặt mình. Mắt hơi đỏ vì bia. Tóc bết vì nóng.
Tao tự hỏi: nếu tao đứng dậy đi về bây giờ, bao lâu thì có đứa nhắn hỏi.
Rồi tao thấy mình xấu hổ vì đã nghĩ vậy.
---
Cái cảm giác đó, tao không biết gọi là gì.
Không phải cô đơn. Tao có bạn. Tao có người để gọi. Tao có chỗ để đến.
Không phải buồn. Tao không khóc. Tao không đau.
Nó giống như mày đứng giữa sân trường lúc tan học. Mọi người đi ngang. Mọi người có chỗ để về. Mày cũng có chỗ để về. Nhưng chân mày không bước.
Không phải vì mày không muốn về. Mà vì mày không chắc chỗ đó có phải chỗ của mày.
---
Tao kể chuyện này cho thằng bạn thân.
Nó bảo: mày overthink.
Có thể nó đúng.
Nhưng tao để ý, mỗi lần tao nói chuyện gì thật, kiểu thật sự thật, phản ứng đầu tiên của mọi người là bảo tao suy nghĩ nhiều quá.
Như thể cảm giác của tao là một cái lỗi cần sửa.
Như thể đúng ra tao phải vui, phải hòa nhập, phải thấy ổn. Và nếu tao không thấy ổn thì tao đang bị gì đó.
---
Tao bắt đầu tìm.
Đọc sách. Nghe podcast. Xem video triết học lúc 3 giờ sáng.
Tao đọc về introvert. Tao nghĩ: ừ, có thể.
Tao đọc về attachment style. Tao nghĩ: ừ, cũng có thể.
Tao đọc về existential crisis. Tao nghĩ: ừ, chắc luôn.
Nhưng mỗi cái nhãn tao dán lên mình, nó giống như cái áo mượn. Vừa nhưng không phải của tao.
Tao gom được một đống lý do. Nhưng không lý do nào giải thích hết cái cảm giác đứng giữa đám đông mà thấy mình ở chỗ khác.
---
Rồi tao nhận ra một chuyện.
Tao không phải đứa duy nhất.
Con Linh, đứa hay cười nhất bàn, có lần nhắn tao lúc 1 giờ sáng: "Mày có bao giờ thấy mình không thuộc về đâu không?"
Tao nhắn lại: "Có."
Nó nhắn: "Tao cũng vậy."
Rồi hai đứa không nói gì thêm.
Nhưng đêm đó tao ngủ được.
---
Tao không biết cái cảm giác lạc lõng này có bao giờ hết.
Có thể không.
Có thể nó không phải thứ cần hết. Có thể nó là một phần của tao. Như cái cách tao thích ngồi một mình ở quán cà phê. Như cái cách tao hay nhìn ra cửa sổ khi mọi người đang nói chuyện.
Có thể tao không lạc. Có thể tao chỉ đang đứng ở chỗ mà chưa ai đặt tên.
---
Tối thứ Bảy tuần sau. Mười hai đứa lại rủ.
Tao đi.
Tao vẫn cười. Tao vẫn nói. Tao vẫn thấy cái khoảng cách đó.
Nhưng lần này tao không cố lấp nó.
Tao để nó ở đó. Ngồi cạnh tao. Như một đứa bạn mà chỉ tao thấy.
Chúng ta không "đến" với cuộc đời. Chúng ta lớn lên từ nó.
We do not "come into" this world. We grow out of it.
— Alan Watts, The Book
Diễn giải
Interpretation
Watts nói mình không "đến" với cuộc đời, mình mọc ra từ nó. Như lá mọc từ cây. Nghe vậy thì lạ. Vì cảm giác lạc lõng, nó giống hệt cảm giác mình bị ném vào một chỗ không phải của mình. Như khách. Như người ngoài. Nhưng nghĩ lại. Cái lá nó không chọn mọc ở cành nào. Nó cứ mọc. Có lá mọc giữa tán, nắng đầy. Có lá mọc ở góc khuất, ít ai thấy. Nhưng lá nào cũng là một phần của cây. Tao lạc lõng không phải vì tao ở sai chỗ. Có thể tao chỉ mọc ở một chỗ mà ít người mọc. Nên nhìn quanh toàn thấy lá khác mình. Không có nghĩa tao không thuộc về. Chỉ là chỗ tao đứng, nó vắng hơn thôi.
Watts said we don't "come into" this world. We grow out of it. Like a leaf grows from a tree. Sounds strange. Because feeling lost feels exactly like being thrown into a place that isn't yours. Like a guest. Like an outsider. But think about it. A leaf doesn't choose which branch to grow on. It just grows. Some leaves grow in the middle of the canopy, full of sunlight. Some grow in a hidden corner where few people notice. But every leaf is part of the tree. Maybe I feel lost not because I'm in the wrong place. Maybe I just grew in a spot where few others grow. So when I look around all I see are leaves different from me. Doesn't mean I don't belong. Just means where I stand is quieter.