Tao ngồi giữa bàn nhậu mười hai đứa mà như ngồi một mình
Twelve people at the table and I was sitting alone
Tối thứ Bảy. Thằng Hùng nhắn vô group: "Nhậu đi mấy thằng, lâu rồi không gặp."
Mười hai đứa confirm. Tao cũng confirm.
Tao tắm, thay đồ, xịt nước hoa. Lái xe mười lăm phút tới quán. Thằng Hùng đã ngồi sẵn, gọi bia, gọi đồ ăn. Mấy đứa tới sau, ồn ào, vỗ vai, chửi thề. Như hồi cấp ba.
Tao cũng cười. Cũng vỗ vai. Cũng chửi thề.
Nhưng mà.
Không biết từ lúc nào, tao ngồi đó mà như đang xem một bộ phim. Mấy đứa nói chuyện, tao nghe. Mấy đứa cười, tao cười theo. Mấy đứa hỏi "Mày dạo này sao rồi?", tao nói "Bình thường." Rồi thôi. Không ai hỏi thêm. Mà tao cũng không muốn ai hỏi thêm.
Thằng Phúc khoe vừa lên chức. Con Trang kể đi Đà Lạt với người yêu mới. Thằng Minh than công ty cắt giảm nhưng giọng nó vẫn vui, kiểu than cho có. Mấy đứa cụng ly. Tao cũng cụng.
Bia vào miệng mà tao không thấy vị gì.
Tao nhìn quanh bàn. Mười hai đứa. Quen hết. Biết hết. Biết thằng nào hồi lớp mười hai thích con nào. Biết đứa nào từng khóc vì thi rớt. Biết đứa nào ba mẹ ly dị.
Biết hết. Mà sao tao thấy xa.
Không phải xa kiểu ghét. Không phải xa kiểu giận. Xa kiểu ngồi cạnh nhau mà như có một lớp kính ở giữa. Tao thấy mấy đứa, nghe mấy đứa, nhưng không chạm được.
Hay là mấy đứa không chạm được tao. Tao không biết.
Đến lúc thằng Hùng bắt đầu hát. Nó hát bài gì đó của Bức Tường. Mấy đứa hát theo, gào lên, đập bàn. Tao cũng mở miệng. Nhưng không ra tiếng.
Tao nhìn xuống ly bia. Bọt đã tan hết. Còn lại nước vàng nhạt, phẳng lì.
Tao nghĩ, hay là tao có vấn đề.
Tao hai mươi hai tuổi. Có việc làm. Có bạn bè. Có group chat mấy trăm tin nhắn mỗi ngày. Có người rủ đi chơi. Có người hỏi thăm. Đầy đủ hết.
Mà sao tao thấy trống.
Không phải trống kiểu thiếu. Trống kiểu đứng giữa chợ đông mà không nghe thấy gì. Mọi thứ xung quanh rõ ràng, sống động, nhưng tao đứng ngoài. Như đang xem qua cửa kính.
Tao nhớ hồi nhỏ, tao cũng hay như vậy. Đám giỗ nhà ngoại, mấy đứa con nít chơi trốn tìm, tao ngồi một góc nhìn. Không phải không muốn chơi. Chỉ là không biết cách nhảy vào.
Mẹ tao hay nói: "Con này lạ, ở đâu cũng im re."
Im re. Đúng rồi. Tao im re.
Nhưng bên trong thì ồn lắm. Bên trong tao nghĩ đủ thứ. Nghĩ về mấy đứa đang cười kia có thật sự vui không. Nghĩ về thằng Phúc lên chức rồi có ngủ được không. Nghĩ về con Trang đi Đà Lạt với người yêu mới nhưng story đăng toàn hình một mình.
Tao nghĩ nhiều quá. Có khi đó là vấn đề.
Mười một giờ đêm. Mấy đứa bắt đầu say. Thằng Hùng ôm thằng Minh khóc, nói nhớ hồi cấp ba. Con Trang selfie với mấy đứa, filter sáng trưng. Ai cũng cười.
Tao đứng dậy, nói đi toilet. Rồi tao đứng ngoài hành lang, nhìn lên trời. Trời Sài Gòn không có sao. Chỉ có ánh đèn quán nhậu hắt lên, vàng vàng.
Tao rút điện thoại ra. Mở danh bạ. Lướt từ trên xuống dưới. Hai trăm mấy chục số. Không biết gọi ai.
Không phải không có ai để gọi. Mà không biết gọi để nói gì.
"Ê, tao buồn." Buồn vì cái gì? Không biết. "Ê, tao cô đơn." Cô đơn sao được, mày đang ở giữa đám bạn kìa. "Ê, tao thấy lạ lắm." Lạ sao? Cũng không biết nữa.
Tao cất điện thoại. Quay vô bàn. Ngồi xuống. Cụng ly. Cười.
"Mày đi đâu lâu vậy?" thằng Hùng hỏi.
"Đi toilet," tao nói.
"Ừ."
Rồi thôi.
Một giờ sáng. Tan bàn. Mấy đứa bắt Grab về. Tao lái xe một mình trên đường Nguyễn Văn Cừ. Đường vắng. Gió mát. Tao không mở nhạc.
Về tới phòng trọ. Tao nằm xuống giường, không tắm, không thay đồ. Trần nhà trắng. Quạt quay.
Điện thoại rung. Group chat: "Hôm nay vui quá mấy thằng. Lần sau đi tiếp nha."
Tao gửi emoji ngón tay cái.
Rồi tao nằm đó. Mắt mở. Hai giờ sáng. Ba giờ sáng.
Tao không buồn. Không vui. Không giận. Không gì hết.
Chỉ là trống.
Như cái ly bia lúc nãy. Bọt đã tan. Nước đã nhạt. Mà không ai uống hết.
俗人昭昭,我獨昏昏。俗人察察,我獨悶悶
Tục nhân chiêu chiêu, ngã độc hôn hôn. Tục nhân sát sát, ngã độc muộn muộn
Người đời sáng chói, riêng ta mờ mịt. Người đời phân biện, riêng ta hỗn độn.
The common people are bright and clear; I alone am dim and dull. The common people are sharp and clever; I alone am muddled.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 20
Diễn giải
Interpretation
Lão Tử viết câu này hai ngàn mấy trăm năm trước. Ổng nói, người đời ai cũng sáng rỡ, rực rỡ, rõ ràng. Còn ổng thì mờ mờ, tối tối. Người đời ai cũng sắc sảo, tinh tường. Còn ổng thì lù đù, ngơ ngác. Nghe quen không? Mấy đứa xung quanh mày, đứa nào cũng biết mình muốn gì. Đứa khoe chức, đứa khoe người yêu, đứa than thở cũng than cho vui. Ai cũng sáng. Ai cũng rõ. Còn mày thì ngồi đó, ly bia cầm trên tay, không biết mình đang vui hay buồn. Lão Tử không nói cái đó là sai. Ổng không nói mày hỏng. Ổng chỉ nói, ổng cũng vậy. Mờ mờ, tối tối, lù đù giữa đám đông sáng rỡ. Có khi cô đơn không phải là thiếu người. Mà là mày nhìn thấy thứ người khác không nhìn. Và không biết kể ai nghe.
Laozi wrote this over two thousand years ago. He said, everyone in the world is bright, brilliant, sharp. But he himself is dim, murky. Everyone is keen and discerning. But he is dull, confused. Sound familiar? Everyone around you seems to know what they want. One brags about a promotion, another about a new lover, another complains but even their complaints sound cheerful. Everyone is bright. Everyone is clear. And you sit there, beer in hand, not knowing if you're happy or sad. Laozi didn't say that's wrong. He didn't say you're broken. He just said, he was the same. Dim and murky among the bright crowd. Maybe loneliness isn't about lacking people. Maybe it's that you see something others don't. And you don't know who to tell.