Tao ngồi giữa quán mà không biết nói gì
Sitting in the middle of a bar with nothing to say
Thứ Sáu.
Tụi nó rủ đi nhậu. Tao nói ừ.
Bảy đứa. Quán bia gần cầu. Loại quán có nhạc to, có quạt phun sương, có mấy bàn kế bên cũng ồn không kém.
Tao ngồi ghế giữa. Hai bên là thằng Hùng với thằng Đạt. Đối diện là con Linh với con Trang. Đầu bàn là thằng Phú, cuối bàn là thằng Kiên.
Bảy đứa. Đủ mặt.
Thằng Hùng kể chuyện công ty nó vừa lên lương. Thằng Đạt chửi sếp. Con Linh khoe mới đi Đà Lạt về, đăng ảnh được mấy trăm like. Con Trang cười, nói sao mày xinh vậy. Thằng Phú gọi thêm bia. Thằng Kiên quay video đăng story.
Tao ngồi giữa.
Cười theo.
Gật đầu.
Nói "ừ, hay quá".
Nói "thật hả".
Nói "đỉnh vậy".
Rồi im.
Không phải tao giận ai. Không phải tao ghét ai. Không phải tao buồn chuyện gì cụ thể.
Tao chỉ thấy rỗng.
Kiểu như ngồi đây mà không ngồi đây. Nghe hết mà không nghe gì. Cười mà không biết cười cái gì.
Thằng Đạt quay sang hỏi: "Mày sao vậy? Trầm quá."
Tao nói: "Không, mệt."
Nó tin. Ai cũng tin. Vì "mệt" là câu trả lời hoàn hảo. Ai nghe cũng gật, không hỏi thêm.
Bia thứ ba. Tao bắt đầu lướt điện thoại dưới bàn.
Không lướt gì cụ thể. Mở Facebook, kéo xuống, đóng lại. Mở Instagram, kéo xuống, đóng lại. Mở tin nhắn, không có gì mới. Đóng lại.
Rồi mở lại Facebook.
Vòng lặp đó kéo dài cả tiếng.
Thằng Hùng bắt đầu say. Nó ôm thằng Đạt, nói "tao thương mày". Thằng Đạt cười, đẩy ra. Con Linh chụp ảnh, nói "đăng lên nha". Cả bàn cười.
Tao cũng cười.
Nhưng tao nhìn cảnh đó mà thấy như đang xem phim. Có tiếng, có hình, có người. Nhưng tao không ở trong phim đó.
Tao ở ngoài.
Đứng ngoài kính nhìn vào.
Mười một giờ. Tụi nó bắt đầu tính tiền. Chia đều. Mỗi đứa một trăm hai.
Tao chuyển khoản. Đứng dậy. Vỗ vai thằng Hùng. Bắt tay thằng Kiên. Nói "về nha, vui quá".
Vui quá.
Tao nói câu đó mà không biết mình nói thật hay nói cho xong.
Ra tới xe, tao ngồi một lúc.
Không nổ máy.
Đường vắng. Quán bắt đầu dọn bàn. Mấy cái ly bia còn bọt trắng nằm trên bàn nhựa.
Tao nhìn cái quán.
Nãy giờ bảy đứa ngồi đây. Ồn ào. Cười. Chửi. Kể chuyện. Chụp ảnh.
Giờ bàn trống.
Mà tao thấy bàn trống với lúc bảy đứa ngồi đây, nó không khác nhau mấy.
Không phải vì tụi nó giả. Tụi nó thật. Thật sự vui. Thật sự thương nhau.
Chỉ là tao không chạm được.
Kiểu như có một lớp kính mỏng giữa tao và mọi thứ. Nhìn thấy hết. Nghe thấy hết. Nhưng không chạm.
Tao nổ máy. Chạy về.
Đường khuya Sài Gòn lúc mười một giờ rưỡi. Gió. Đèn vàng. Vài chiếc xe chạy ngược chiều.
Tao chạy chậm. Không vội.
Về tới phòng trọ. Mở cửa. Bật đèn. Quăng chìa khóa lên bàn.
Phòng mười sáu mét vuông. Một cái giường. Một cái bàn. Một cái quạt.
Tao nằm xuống.
Không tắm. Không thay đồ. Cứ nằm.
Mở điện thoại. Vào group chat của tụi nó. Thằng Kiên vừa đăng mấy tấm ảnh hồi nãy. Cả bàn cười. Tao cũng trong ảnh. Ngồi giữa. Cầm ly bia. Cười.
Tao nhìn mặt mình trong ảnh.
Cười đẹp lắm.
Mà tao không nhớ lúc đó mình đang nghĩ gì.
Tao tắt điện thoại.
Nằm nhìn trần nhà.
Quạt quay.
Tiếng xe ngoài đường nhỏ dần.
Rồi im.
Cái im đó, nó không đáng sợ.
Nhưng nó rộng.
Rộng kiểu tao không biết mình đang ở đâu trong cái rộng đó.
Tao hai mươi ba tuổi. Có bạn. Có việc. Có phòng trọ. Có điện thoại. Có group chat.
Mà tao nằm đây, một mình, và không biết gọi ai.
Không phải không có ai để gọi.
Là không biết nói gì nếu gọi.
天地之間,其猶橐籥乎!虛而不屈,動而愈出
Thiên địa chi gian, kỳ do thác thược hồ! Hư nhi bất khuất, động nhi dũ xuất
Khoảng giữa trời đất, giống như ống bễ! Tuy trống không mà không cùng kiệt, càng động thì càng tuôn ra.
The space between heaven and earth is like a bellows! Empty yet inexhaustible — the more it moves, the more it produces.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 5
Diễn giải
Interpretation
Lão Tử nói khoảng giữa trời đất giống cái ống bễ. Rỗng mà không sụp. Rỗng mà vẫn hoạt động. Mày thổi vào, gió ra. Mày không thổi, nó vẫn ở đó. Cái rỗng đó không phải hỏng. Nó là cách nó vận hành. Thằng nhỏ hai mươi ba tuổi ngồi giữa quán bia, cười, gật, nói "vui quá", rồi về phòng nằm nhìn trần nhà. Nó thấy rỗng. Nó nghĩ rỗng là có vấn đề. Nghĩ phải lấp đầy. Phải vui hơn. Phải thuộc về cái gì đó. Nhưng cái ống bễ không cần lấp đầy. Nó rỗng để gió đi qua. Cái rỗng của mày, có khi nó cũng vậy. Không phải để lấp. Mà để gió đi qua.
Lao Tzu said the space between heaven and earth is like a bellows. Empty but not collapsing. Empty but still working. You blow in, wind comes out. You don't blow, it's still there. That emptiness isn't broken. It's how it functions. A twenty-three-year-old sits in the middle of a beer table, laughing, nodding, saying "that was fun," then goes home and stares at the ceiling. He feels empty. He thinks empty means something's wrong. Thinks he needs to fill it. Be happier. Belong to something. But the bellows doesn't need filling. It's empty so the wind can pass through. That emptiness of yours, maybe it's the same. Not meant to be filled. Just meant to let the wind pass through.