Tao rớt ba lần rồi không dám kể ai
I Failed Three Times and Told No One
Lần đầu tao rớt là năm nhất đại học.
Môn Toán Cao Cấp. Tao ngồi nhìn bảng điểm trên hệ thống, chữ đỏ, con số không đủ qua. Tao đóng laptop lại, đi pha mì gói, ăn xong rồi mở lại. Vẫn đỏ.
Tao không nói với ai. Ba mẹ gọi hỏi học hành sao, tao nói bình thường. Bạn bè trong nhóm chat khoe điểm, tao like rồi tắt điện thoại.
Cái cảm giác đó nó không phải đau. Nó là xấu hổ. Kiểu mày biết mày dở, nhưng mày không muốn ai biết mày biết.
Tao học lại. Qua được. Tưởng vậy là xong.
Lần thứ hai là năm ba.
Tao nộp đơn thực tập ở một công ty tao thích lắm. Viết CV cả tuần. Nhờ thằng bạn review. Sửa đi sửa lại. Gửi đi rồi ngồi chờ.
Hai tuần sau nhận email. "Cảm ơn bạn đã quan tâm. Chúng tôi rất tiếc..."
Tao đọc dòng đầu là biết rồi. Không cần đọc tiếp. Nhưng tao vẫn đọc hết. Đọc xong rồi đọc lại. Như kiểu hy vọng đọc lần thứ ba thì nó sẽ khác.
Nó không khác.
Tao kể cho mẹ nghe. Mẹ nói "Không sao, còn nhiều chỗ khác." Tao biết mẹ nói đúng. Nhưng lúc đó tao không muốn nghe đúng. Tao muốn ai đó nói "Ừ, nó tệ thật." Rồi im.
Không ai nói vậy.
Mọi người đều muốn sửa. Muốn an ủi. Muốn chỉ cho tao thấy nó không tệ như tao nghĩ.
Nhưng nó tệ. Với tao lúc đó, nó tệ.
Lần thứ ba là gần đây.
Tao làm một cái project nhỏ. Tự nghĩ ra, tự code, tự thiết kế. Mất ba tháng. Tao thức khuya, bỏ đi chơi, bỏ cả gym. Tao tin nó sẽ ra gì đó.
Tao đăng lên. Không ai quan tâm.
Không phải bị chê. Chê thì còn có người nhìn. Cái này là không ai nhìn.
Tao ngồi refresh trang. Năm view. Mười view. Hai mươi view. Toàn là tao tự vào.
Thằng bạn tao cùng lúc đó đăng một cái video ngắn, quay bừa, edit sơ sơ. Hai ngàn lượt thích.
Tao không ghét nó. Tao biết nó không làm gì sai. Nhưng tao nằm trên giường tối đó, nhìn lên trần nhà, tự hỏi mình đang làm cái gì.
Ba tháng. Ba tháng mà không ai thèm nhìn.
Tao muốn kể cho ai đó nghe. Nhưng kể gì? Kể tao làm một cái gì đó rồi nó thất bại? Nghe như than. Kể tao buồn? Nghe như yếu đuối. Kể tao muốn bỏ? Nghe như thua cuộc.
Nên tao không kể.
Tao xóa cái project. Xóa luôn repo trên GitHub. Xóa sạch. Như nó chưa từng tồn tại.
Rồi tao đi ngủ.
Sáng hôm sau tao dậy, đi học, pha cà phê, ngồi vào bàn. Bình thường. Như không có gì xảy ra.
Nhưng có một cái gì đó nó khác.
Tao không biết gọi nó là gì. Không phải mạnh mẽ hơn. Không phải trưởng thành hơn. Mấy từ đó nghe sến.
Nó giống kiểu... tao biết cái cảm giác đó rồi. Rớt, tệ, xấu hổ, im lặng. Tao đã đi qua nó ba lần. Lần nào cũng tưởng chết. Lần nào cũng không chết.
Tao không biết lần thứ tư nó sẽ thế nào.
Nhưng tao biết tao sẽ không kể ai.
Không phải vì xấu hổ nữa. Mà vì... nó là của tao. Cái rớt đó, cái tệ đó, cái nằm nhìn trần nhà đó. Nó là của tao.
Không ai cần biết. Không ai cần hiểu.
Tao rớt ba lần.
Và tao vẫn đang ngồi đây.