Tao run tay suốt buổi phỏng vấn mà không ai thấy
My Hands Were Shaking the Entire Interview and Nobody Noticed
Tao nhận được email lúc mười giờ tối thứ Năm.
Mời phỏng vấn. Thứ Hai tuần sau. Chín giờ sáng.
Đọc xong, tao không vui. Tao sợ.
Cái sợ nó đến trước niềm vui. Luôn luôn vậy. Tao quen rồi.
Tao apply công ty đó ba lần. Hai lần trước không ai trả lời. Lần này nó gọi. Đáng lẽ phải mừng. Nhưng tao chỉ thấy ngực nặng, như ai đặt cục đá lên.
Tao kể cho thằng Dũng nghe. Nó bảo: "Sợ cái gì? Mày giỏi mà."
Tao không biết giải thích sao. Tao không sợ vì tao dở. Tao sợ vì tao không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Cái không biết đó, nó nuốt tao.
Thứ Sáu tao lên mạng đọc kinh nghiệm phỏng vấn. Đọc hai tiếng. Càng đọc càng sợ. Người ta kể bị hỏi xoáy. Bị nhìn chằm chằm. Bị im lặng ba mươi giây rồi mới hỏi tiếp.
Tao tắt máy. Nằm xuống. Trần nhà trắng. Tim đập.
Thứ Bảy tao tập trả lời trước gương. "Em tên là..." Giọng tao run. Tao thấy mặt mình trong gương, mắt hơi đỏ, miệng mím chặt. Tao không nhận ra thằng đó.
Thằng đó sợ cái gì?
Tao nghĩ lại. Hồi cấp ba tao sợ lên bảng. Không phải vì không thuộc bài. Thuộc. Nhưng tao sợ đứng trước ba mươi đứa. Sợ nói sai. Sợ tụi nó cười.
Có lần cô gọi tao lên. Tao đứng dậy, chân mềm. Đi lên, viết đúng hết. Cô cho mười điểm. Tao về chỗ ngồi, tay vẫn run.
Mười điểm mà vẫn run. Kỳ không?
Đại học cũng vậy. Thuyết trình nhóm, tao luôn xin phần làm slide. Không phải vì tao thích thiết kế. Vì tao không muốn đứng nói.
Có lần bắt buộc phải nói. Tao uống hai lon cà phê trước. Lên nói xong, bạn bè khen hay. Tao vào toilet, tay bám bồn rửa mặt, thở.
Khen hay mà tao vẫn thở không nổi.
Chủ Nhật tao không làm gì. Nằm cả ngày. Không phải lười. Mà sợ. Cái sợ nó không cần lý do cụ thể. Nó chỉ ở đó. Như cái bóng. Tao đi đâu nó theo đó.
Đêm Chủ Nhật tao không ngủ được. Tao nghĩ đến đủ thứ. Nếu tao nói ngọng thì sao. Nếu tao quên tên người phỏng vấn thì sao. Nếu tao bị hỏi câu không biết trả lời thì sao.
Mỗi câu "nếu" là một viên đá nhỏ. Chất đống lên nhau. Đè.
Bốn giờ sáng tao ngồi dậy. Uống nước. Nhìn ra cửa sổ. Đường vắng. Một con mèo đi ngang. Nó không sợ gì hết. Tao thấy ghét con mèo đó.
Sáng thứ Hai. Tao mặc áo sơ mi. Cái áo duy nhất tao có. Hơi chật ở cổ. Tao đứng trước gương lần nữa. Vẫn thằng đó. Mắt thâm quầng vì không ngủ.
Đi xe buýt. Hai mươi phút. Tao đeo tai nghe nhưng không mở nhạc. Chỉ muốn cái gì đó che tai lại. Như trốn.
Đến nơi. Tòa nhà cao. Sảnh rộng. Máy lạnh lạnh. Tao ngồi ghế chờ. Có hai người nữa. Một anh mặc vest. Một chị cầm cặp da. Tao nhìn xuống đôi giày mình. Giày cũ. Đế mòn.
Tao nghĩ: chắc tao thua rồi.
Nghĩ vậy thôi mà ngực nhẹ hơn một chút. Kỳ lạ. Khi tao chấp nhận mình thua, cái sợ nó bớt.
Gọi tên tao. Tao đứng dậy. Chân vẫn mềm. Giống hệt hồi cấp ba.
Vào phòng. Hai người ngồi đó. Một ông trung niên, một chị trẻ. Ông cười. Chị gật đầu.
Tao ngồi xuống. Tay để trên đùi. Run.
"Em giới thiệu về mình đi."
Tao nói. Giọng hơi khẽ. Nhưng nói được. Từng câu một. Chậm.
Giữa buổi, ông hỏi: "Em thấy điểm yếu lớn nhất của mình là gì?"
Tao suýt nói "em hay lo lắng". Nhưng tao dừng lại. Rồi tao nói: "Em hay sợ. Sợ nhiều thứ. Nhưng em vẫn đến đây."
Ông nhìn tao. Không nói gì. Ghi gì đó.
Buổi phỏng vấn kéo dài ba mươi phút. Tao ra khỏi phòng. Ngồi xuống ghế sảnh. Tay vẫn run.
Ba mươi phút mà tay run suốt. Không ai thấy. Hoặc thấy mà không nói.
Tao ra ngoài. Trời nắng. Tao đứng trước tòa nhà, hít một hơi.
Không biết có đậu không.
Nhưng tao thấy một thứ. Cái sợ nó không đi đâu hết. Nó vẫn ở đó. Từ hồi cấp ba đến giờ. Từ lần lên bảng đến lần phỏng vấn. Nó không bớt.
Nhưng tao vẫn đi lên bảng. Vẫn thuyết trình. Vẫn ngồi vào cái ghế phỏng vấn đó.
Tao sợ. Nhưng tao vẫn ngồi đó.
Tao không biết điều đó có nghĩa gì. Tao chỉ biết tay tao run, mà miệng tao vẫn nói.