Tao tắt điện thoại ba ngày rồi không biết làm gì
I Turned Off My Phone for Three Days and Had No Idea What to Do
Tao tắt điện thoại vào tối thứ Sáu.
Không phải vì detox hay trend gì. Tao chỉ mệt. Mệt kiểu không giải thích được. Không phải mệt vì học, mệt vì làm. Mệt kiểu nằm xuống rồi vẫn mệt.
Tao lướt TikTok từ mười giờ tối đến hai giờ sáng. Không nhớ xem gì. Chỉ nhớ ngón tay cái cứ vuốt lên. Vuốt lên. Vuốt lên. Rồi tự nhiên tao thấy ghê. Ghê chính mình.
Tao tắt máy.
Thứ Bảy sáng tao dậy lúc chín giờ. Không có chuông báo thức vì điện thoại tắt. Nằm nhìn trần nhà. Không biết mấy giờ. Không biết ai nhắn gì. Không biết hôm nay thế giới có chuyện gì.
Mà lạ. Tao thấy trống.
Không phải trống kiểu nhẹ nhõm. Trống kiểu hoang.
Tao đi ra bếp pha cà phê. Uống xong ngồi đó. Nhìn ra cửa sổ. Được khoảng mười lăm phút thì tay tao bắt đầu ngứa. Không phải ngứa da. Ngứa kiểu muốn cầm cái gì đó. Muốn vuốt cái gì đó. Muốn lướt.
Tao nhìn xuống tay mình. Hai bàn tay trống không.
Tao không biết làm gì với hai bàn tay trống không.
---
Tao thử đọc sách. Đọc được hai trang thì đầu bắt đầu nhảy. Nghĩ đến cái story tao đăng hôm qua. Không biết bao nhiêu người xem. Nghĩ đến con bé tao thích. Không biết nó có reply chưa. Nghĩ đến cái reel tao quay tuần trước. Không biết view lên chưa.
Tao gấp sách lại.
Tao thử vẽ. Hồi nhỏ tao hay vẽ. Vẽ linh tinh, vẽ mấy con robot, mấy cái nhà. Tao lấy bút ra, ngồi trước tờ giấy trắng.
Không vẽ được gì.
Không phải không biết vẽ. Mà không biết muốn vẽ gì. Tao ngồi đó nhìn tờ giấy trắng, thấy nó giống mình.
Trống.
---
Buổi chiều tao đi bộ. Không mang tai nghe vì tai nghe kết nối với điện thoại mà điện thoại tắt rồi. Tao đi bộ trong im lặng.
Lần đầu tiên tao nghe tiếng xe máy ồn thật sự. Lần đầu tiên tao thấy cái quán cà phê đầu hẻm có cây bông giấy. Tao đi qua đó mỗi ngày mà chưa bao giờ thấy.
Nhưng cái tao thấy rõ nhất là cái đầu mình.
Nó không chịu im.
Nó cứ nhảy. Từ chuyện này sang chuyện kia. Từ người này sang người kia. Nó tự tạo ra notification dù không có điện thoại. Nó tự lướt dù không có màn hình.
Tao đi bộ ba mươi phút mà đầu tao đã đi qua mười hai chủ đề. Tao đếm.
---
Tối thứ Bảy là lúc khó nhất.
Tao nằm trên giường. Không điện thoại. Không Netflix. Không nhạc. Chỉ có tao với cái trần nhà.
Và tao bắt đầu nghĩ.
Nhưng không phải nghĩ kiểu bình thường. Kiểu nghĩ mà tao hay tránh. Kiểu nghĩ mà mỗi lần nó lên thì tao mở điện thoại để đè nó xuống.
Tao nghĩ: Tao là ai?
Không phải câu hỏi triết học. Câu hỏi thật. Tao là ai khi không có Instagram? Tao là ai khi không ai nhìn? Tao là ai khi không có filter, không có caption, không có số like?
Tao nằm đó. Không trả lời được.
Tao thấy sợ.
---
Chủ nhật tao bắt đầu quen hơn một chút.
Tao nấu mì. Lần đầu tiên tao nấu mì mà không chụp hình. Tao ăn mì mà chỉ ăn. Không nghĩ đến góc chụp. Không nghĩ đến ánh sáng. Chỉ ăn.
Mì ngon hơn. Hoặc là tao tưởng vậy.
Tao ngồi ngoài ban công. Nhìn mấy đứa nhỏ dưới sân chơi đuổi bắt. Tao nhớ hồi nhỏ tao cũng chơi vậy. Chạy vì vui. Không chạy vì ai nhìn.
Tao tự hỏi: Lần cuối tao làm gì đó mà không nghĩ đến người khác nghĩ gì là khi nào?
Không nhớ.
---
Chiều chủ nhật tao lấy lại tờ giấy trắng. Lần này tao không cố vẽ đẹp. Tao vẽ linh tinh. Vẽ mấy đường nguệch ngoạc. Vẽ mấy hình tròn méo. Vẽ cái mặt người không có mắt.
Xong tao nhìn lại. Xấu. Nhưng mà là của tao.
Lần đầu tiên trong mấy năm, tao làm ra cái gì đó mà không nghĩ đến việc đăng lên đâu.
---
Tối chủ nhật tao bật điện thoại lại.
Mười bảy tin nhắn. Bốn cuộc gọi nhỡ. Hai mươi ba notification.
Tao đọc hết trong năm phút.
Không có gì quan trọng. Không có gì khẩn cấp. Không có gì mà thiếu tao thì sập.
Ba ngày. Thế giới vẫn quay. Không ai chết vì tao tắt máy.
Nhưng tao thì thấy cái gì đó.
Tao thấy cái tao mà không có lớp nào phủ lên. Nó không đẹp. Nó không xấu. Nó chỉ là trống.
Và cái trống đó làm tao sợ hơn bất cứ thứ gì tao từng thấy trên mạng.
---
Tao không biết tao là ai.
Ba ngày không điện thoại không giúp tao tìm ra. Nhưng ít nhất tao biết một thứ.
Tao đã dùng cái điện thoại để không phải hỏi câu đó.
Hãy nhìn bên trong. Bên trong là suối nguồn của mọi điều tốt, và nó sẽ không bao giờ ngừng chảy nếu mày không ngừng đào.
Look within. Within is the fountain of good, and it will ever bubble up if you will ever dig.
— Marcus Aurelius, Meditations, Quyển 7.59
Diễn giải
Interpretation
Marcus Aurelius nói nhìn vào bên trong, bên trong có suối nguồn của điều tốt đẹp, cứ đào thì nó cứ chảy. Nghe hay. Nhưng mà thật ra bước đầu tiên không đẹp như vậy đâu. Bước đầu tiên là nhìn vào rồi thấy trống. Thấy hoang. Thấy mình không biết mình là ai khi không có cái màn hình đó. Cái suối nguồn ổng nói, có thể nó có thật. Nhưng trước khi tìm được suối thì phải chịu được cái khô. Chịu được cái im lặng. Chịu được việc ngồi đó với chính mình mà không chạy đi đâu. Thằng trong câu chuyện tắt điện thoại ba ngày. Nó không tìm được suối. Nó chỉ tìm được cái giếng cạn. Nhưng ít nhất nó biết cái giếng đó tồn tại. Trước đó nó còn không biết. Đào thì nó chảy. Nhưng phải chịu đào đã.
Marcus Aurelius said look within, inside is a fountain of goodness, keep digging and it keeps flowing. Sounds nice. But the first step isn't that pretty. The first step is looking in and finding emptiness. Desolation. Realizing you don't know who you are without that screen. The fountain he talked about, maybe it's real. But before you find the spring, you have to endure the drought. Endure the silence. Endure sitting with yourself without running away. The kid in the story turned off his phone for three days. He didn't find a fountain. He just found a dry well. But at least he knows the well exists. Before that, he didn't even know. Keep digging and it flows. But first you have to be willing to dig.