Tao thi rớt rồi ngồi ở ghế đá đến tối
I Failed the Exam and Sat on a Bench Until Dark
Tao thi rớt.
Không phải rớt kiểu thiếu nửa điểm, kiểu "tiếc quá, lần sau cố lên." Rớt kiểu nhìn bảng điểm mà không nhận ra tên mình. Rớt kiểu người ta đậu hết, còn mình đứng đó.
Tao biết kết quả lúc hai giờ chiều. Đứng giữa sân trường. Nắng chang chang. Chung quanh mấy đứa ôm nhau la hét. Tao cầm điện thoại, mở danh sách, kéo xuống. Không có tên tao.
Kéo lại. Kéo chậm hơn. Vẫn không có.
Tao tắt điện thoại. Đi ra ghế đá gần cổng trường. Ngồi.
Không khóc. Không gọi ai. Không nghĩ gì. Chỉ ngồi.
---
Hồi nhỏ tao học giỏi.
Không phải giỏi kiểu thần đồng, nhưng giỏi kiểu luôn nằm trong top. Kiểu ba mẹ không bao giờ phải lo. Kiểu cô giáo hay gọi tên khen trước lớp.
Tao quen với việc đậu. Quen đến mức không bao giờ nghĩ đến chuyện rớt.
Rớt là chuyện của người khác. Rớt là chuyện của mấy đứa không chịu học. Rớt là chuyện của mấy đứa ham chơi.
Tao không thuộc nhóm đó. Tao chắc chắn.
---
Kỳ thi đó tao ôn hai tháng.
Hai tháng nghe thì nhiều, nhưng tao ôn kiểu qua loa. Kiểu đọc một lượt rồi thấy "ừ, hiểu rồi." Kiểu mở sách ra, lướt qua, gật đầu, rồi đóng lại.
Tao tin mình hiểu. Tao tin mình nhớ. Tao tin vào cái hào quang cũ.
Mấy đứa bạn hỏi: "Mày ôn chưa?" Tao nói: "Ôn rồi, dễ mà."
Nói xong thấy hay hay. Thấy mình ngầu. Thấy mình khác.
Đêm trước thi, tao xem phim đến mười hai giờ. Nghĩ bụng: "Tao ổn."
---
Vào phòng thi, mở đề ra.
Câu một, đọc xong, tay lạnh. Câu hai, đọc lại, vẫn không hiểu. Câu ba, bỏ qua.
Tao ngồi trong phòng thi hai tiếng mà viết được có mấy dòng. Nhìn sang thằng bên cạnh, nó viết lia lịa. Nhìn sang con bên kia, nó lật trang đều đều.
Còn tao ngồi đó. Cây bút trong tay mà không biết viết gì.
Lúc đó tao biết rồi. Biết trước kết quả rồi. Nhưng tao không chịu tin.
---
Ra khỏi phòng thi, mấy đứa hỏi: "Sao? Được không?"
Tao cười: "Khó vãi. Chắc được."
Nói dối.
Nói dối mà mặt không đổi. Nói dối mà giọng vẫn bình thường. Tao giỏi cái đó. Giỏi giả vờ ổn.
Về nhà, mẹ hỏi: "Thi sao con?" Tao nói: "Được mẹ."
Lại nói dối.
Ba hỏi: "Bao giờ có kết quả?" Tao nói: "Tuần sau."
Rồi tao vào phòng, đóng cửa, nằm xuống. Nhìn trần nhà. Biết mình rớt mà không dám nghĩ đến.
---
Ngày có kết quả, tao đi một mình.
Không rủ ai. Không nói ai. Đi xe buýt đến trường. Xuống trạm. Đi bộ qua cổng.
Tim đập nhanh. Tay run. Mồ hôi ướt lưng áo.
Tao mở điện thoại. Vào trang tra điểm. Gõ số báo danh.
Màn hình load.
Rồi hiện.
Tao nhìn.
Rớt.
Không thiếu nửa điểm. Thiếu xa lắm.
---
Tao ngồi ở ghế đá đó từ hai giờ chiều đến sáu giờ tối.
Bốn tiếng.
Nắng tắt dần. Bóng cây dài ra. Mấy đứa sinh viên đi qua, cười nói. Bảo vệ trường nhìn tao mấy lần, chắc muốn hỏi nhưng thôi.
Tao ngồi đó nghĩ gì?
Không nghĩ gì.
Đầu trống. Như cái máy hết pin. Như cái tivi mất sóng.
Thỉnh thoảng có một ý nghĩ lóe lên: "Mẹ sẽ nói gì?" Rồi tắt. "Ba sẽ nhìn mình sao?" Rồi tắt. "Mấy đứa bạn biết chưa?" Rồi tắt.
Tao không sợ rớt. Tao sợ cái mặt mình khi phải nói với người khác là mình rớt.
---
Sáu giờ tối, tao đứng dậy.
Đi ra trạm xe buýt. Lên xe. Về nhà.
Mở cửa, mẹ đang nấu cơm. Mùi canh chua.
Mẹ quay lại: "Về rồi hả? Ăn cơm đi."
Tao ngồi vào bàn. Cầm đũa. Gắp miếng cá.
Mẹ không hỏi. Có thể mẹ biết rồi. Có thể mẹ chưa biết. Nhưng mẹ không hỏi.
Tao ăn hết chén cơm đó. Chén cơm nặng nhất đời tao.
---
Đêm đó tao nằm trong phòng.
Không bật đèn. Không mở điện thoại.
Nghĩ lại hai tháng ôn thi. Nghĩ lại mấy lần nói "dễ mà." Nghĩ lại đêm trước thi ngồi xem phim.
Tao không giận ai. Tao giận mình.
Giận vì tin mình giỏi. Giận vì coi thường đề thi. Giận vì nghĩ mình khác người ta.
Nhưng giận xong thì sao?
Tao nằm đó. Trần nhà tối đen.
Lần đầu tiên trong đời, tao không biết mình là ai nếu không phải "đứa học giỏi."
Lần đầu tiên, cái hào quang tắt.
Còn lại chỉ có tao. Với cái ghế đá. Với bốn tiếng ngồi im.