Tao tốt nghiệp rồi mà không biết đi đâu
I Graduated and Had Nowhere to Go
Tao tốt nghiệp tháng sáu.
Bốn năm đại học. Hai lần đổi ngành. Một lần suýt bỏ. Rồi cũng xong.
Ngày nhận bằng, bà nội gọi điện. Bà khóc. Bà nói con là đứa đầu tiên trong nhà có bằng đại học. Tao cười, nói con cảm ơn bà. Rồi tắt máy.
Tao ngồi trong phòng trọ. Nhìn cái bằng. Giấy cứng, chữ vàng, có dấu đỏ.
Tao không thấy gì.
---
Mấy đứa bạn cùng lớp đã có kế hoạch hết rồi.
Thằng Dũng vào công ty lớn, lương mười tám triệu. Con Hà được học bổng đi Đức. Thằng Bảo về quê nối nghiệp ba, mở thêm chi nhánh.
Tao mở laptop, lên mạng tìm việc. Gõ vào ô tìm kiếm. Rồi ngồi nhìn con trỏ chuột nhấp nháy.
Tao không biết gõ gì.
Không phải tao lười. Không phải tao không có khả năng. Điểm tao ổn. Thực tập tao cũng làm tốt. Sếp cũ còn hỏi tao có muốn ở lại không.
Tao từ chối. Không biết vì sao.
Chỉ thấy cái gì đó thiếu. Mà không gọi tên được.
---
Mẹ gọi hỏi con tìm việc chưa. Tao nói con đang tìm. Mẹ hỏi tìm ngành gì. Tao nói con chưa biết.
Mẹ im một lúc. Rồi nói thôi từ từ, không ai ép con.
Nhưng tao nghe giọng mẹ. Mẹ lo. Mẹ không nói nhưng tao biết.
Ba thì khác. Ba nhắn tin. Ngắn gọn. "Tìm việc gì ổn định đi con. Đừng kén." Ba không hiểu. Mà tao cũng không biết giải thích sao.
Tao không kén. Tao chỉ không biết mình muốn gì.
---
Tao đi làm thử một chỗ. Công ty truyền thông, ngồi viết content. Lương tám triệu.
Sáng đi, tối về. Ngồi máy tính tám tiếng. Viết mấy bài về sản phẩm tao chưa bao giờ dùng. Sếp khen tao viết nhanh.
Tao làm được hai tháng.
Mỗi tối về phòng trọ, tao nấu mì, ăn xong rửa bát, rồi nằm nhìn trần nhà.
Tao tự hỏi: bốn năm đại học để làm cái này?
Rồi tao tự trả lời: thì mày muốn làm cái gì?
Im.
---
Tao nghỉ việc. Lần này ba gọi. Ba nói con làm gì vậy, mới vào có hai tháng. Tao nói con không hợp. Ba nói hợp hay không hợp thì cũng phải làm, ai mà hợp hết được.
Ba nói đúng. Tao biết ba nói đúng.
Nhưng tao vẫn nghỉ.
---
Tao bắt đầu đi lang thang. Không phải du lịch. Không có tiền du lịch. Chỉ là đi bộ.
Sáng dậy, đi ra ngoài, đi dọc con đường, qua mấy cái hẻm, ngồi quán cà phê cóc, nhìn người ta.
Ông xe ôm ngồi đợi khách. Bà bán xôi xếp lá chuối. Thằng nhỏ đi học về, ba lô to hơn người.
Mấy người đó có hỏi ý nghĩa không? Hay họ cứ sống?
Tao không biết.
---
Một bữa tao ngồi quán cóc, có ông già ngồi cạnh. Ông uống cà phê đen, hút thuốc, nhìn ra đường.
Tao không biết sao lại nói chuyện. Có lẽ vì tao đã im quá lâu.
Tao hỏi ông làm nghề gì. Ông nói hồi trước chạy xe ba gác. Giờ nghỉ rồi.
Tao hỏi ông có thích nghề đó không. Ông nhìn tao, cười.
"Thích gì. Chạy vì có con phải nuôi. Chạy hoài rồi quen. Quen rồi thì thôi."
Tao hỏi vậy ông có bao giờ nghĩ mình sống để làm gì không.
Ông im. Rít thuốc. Nhả khói.
"Hồi trẻ thì nghĩ. Nghĩ hoài. Rồi một bữa con gái bị sốt, tao bồng nó chạy vô bệnh viện lúc ba giờ sáng. Từ đó hết nghĩ."
Ông nói thêm: "Không phải hết nghĩ là tìm ra. Mà là hết hỏi."
---
Tao về phòng trọ. Nằm xuống.
Tao nghĩ về ông già đó. Ông không tìm ra ý nghĩa. Ông chỉ ngừng hỏi.
Rồi tao nghĩ về mình. Tao hỏi hoài. Sống để làm gì. Học để làm gì. Đi làm để làm gì.
Mà nếu câu trả lời không có thì sao?
Không phải chưa tìm ra. Mà là nó không có sẵn ở đó để tìm.
---
Tao nhớ hồi nhỏ, tao hay chơi trò xếp hình. Mỗi lần xếp xong một bức, tao phá ra, xếp lại. Không bao giờ giữ.
Mẹ hỏi sao con phá hoài. Tao nói con thích xếp, không thích giữ.
Hồi đó tao không nghĩ gì. Chỉ xếp vì thích.
Bây giờ tao hai mươi ba tuổi. Tao muốn tìm lý do để xếp. Mà hồi nhỏ tao đâu cần lý do.
---
Tao vẫn chưa tìm được việc.
Tao vẫn chưa biết mình muốn gì.
Nhưng sáng nay tao dậy, nấu cơm, ăn xong, rửa bát.
Rồi tao đi ra ngoài. Không biết đi đâu.
Mà cũng không cần biết.