Tao viết di chúc lúc hai mươi ba tuổi
I Wrote My Will at Twenty-Three
Tao viết di chúc lúc hai mươi ba tuổi.
Không phải vì bệnh. Không phải vì muốn chết. Tao chỉ đọc được một bài trên mạng nói rằng viết di chúc giúp mày hiểu mình muốn gì trong đời.
Tao nghĩ hay đấy. Tải mẫu về. Ngồi vào bàn.
Dòng đầu tiên: "Tài sản."
Tao nhìn quanh phòng trọ. Cái quạt cây mua thanh lý ba trăm ngàn. Cái laptop trả góp còn bảy tháng. Mấy cuốn sách mua rồi chưa đọc. Cái gối ôm bẹp dí.
Tao ghi: "Laptop trả nốt rồi cho thằng Hùng."
Thằng Hùng là bạn cùng phòng. Nó hay mượn laptop tao xem phim. Tao nghĩ nó sẽ vui.
Rồi tao dừng lại.
Không phải vì hết đồ để cho. Mà vì tao bắt đầu nghĩ đến những thứ không ghi được.
Ai sẽ nhớ tao?
Tao ngồi đó. Nhìn cái mẫu di chúc trên màn hình. Dòng tiếp theo: "Lời nhắn gửi."
Tao định viết cho mẹ. Nhưng tao không biết viết gì. Không phải không thương. Mà là thương thì tao nói hoài rồi. Mỗi lần gọi điện đều nói con thương mẹ. Nhưng viết ra giấy thì nó khác. Nó nặng hơn. Nó như thật hơn.
Tao gõ: "Mẹ ơi, con..."
Rồi xoá.
Gõ lại: "Mẹ, con muốn mẹ biết là..."
Xoá tiếp.
Tao đóng laptop. Đi pha mì.
Ăn mì xong tao mở lại. Lần này tao không viết cho mẹ. Tao viết cho chính mình.
"Nếu mày chết ngày hôm nay, mày có tiếc gì không?"
Tao ngồi nghĩ.
Tiếc chứ. Tiếc nhiều.
Tiếc chưa đi Đà Lạt. Tiếc chưa nói với con Hà là tao thích nó. Tiếc chưa học được tiếng Nhật. Tiếc chưa ăn bò Kobe. Tiếc chưa thử nhảy dù. Tiếc chưa đọc hết mấy cuốn sách kia.
Tao ghi hết ra. Một danh sách dài.
Rồi tao nhìn lại.
Đà Lạt thì mua vé xe là đi được. Con Hà thì nhắn tin là xong. Tiếng Nhật thì tải app là học được. Bò Kobe thì thôi, để sau.
Nhưng mà tao không làm.
Không phải vì không có thời gian. Tao lướt TikTok ba tiếng mỗi ngày. Thời gian thì có.
Không phải vì không có tiền. Vé xe Đà Lạt hai trăm ngàn. Tao mua trà sữa tuần ba lần, mỗi lần năm mươi ngàn.
Tao không làm vì tao cứ nghĩ còn mai.
Mai tao sẽ đi. Mai tao sẽ nói. Mai tao sẽ học. Mai.
Cái danh sách tiếc nuối đó, tao nhìn kỹ lại, không có cái nào khó. Không có cái nào cần phải giàu, phải giỏi, phải đợi đúng thời điểm. Toàn những thứ tao có thể làm ngay. Nhưng tao không làm.
Tao tự hỏi: vậy ý nghĩa là cái gì?
Hồi đi học, thầy giáo hỏi: "Em muốn làm gì có ý nghĩa cho xã hội?" Tao trả lời gì đó rất hay. Không nhớ nữa. Chắc là bác sĩ hay kỹ sư.
Hồi đi làm, sếp hỏi: "Em thấy công việc này có ý nghĩa không?" Tao gật. Vì không gật thì mất việc.
Trên mạng, người ta nói ý nghĩa là cống hiến. Là tạo giá trị. Là để lại dấu ấn. Là sống một cuộc đời đáng sống.
Nghe hay lắm. Nhưng tao hai mươi ba tuổi, ngồi trong phòng trọ, ăn mì gói, viết di chúc cho cái laptop trả góp. Tao không biết dấu ấn nào tao để lại được.
Rồi tao nghĩ đến ông ngoại.
Ông ngoại tao không để lại dấu ấn gì. Ông làm thợ mộc. Đóng bàn, đóng ghế, đóng tủ. Cả đời ông không ai biết tên ngoài mấy nhà trong xóm.
Nhưng tao nhớ ông.
Tao nhớ ông hay ngồi bào gỗ trước hiên. Mùi gỗ thơm. Ông không nói nhiều. Thỉnh thoảng ông đưa tao miếng gỗ thừa bảo "đem chơi đi." Tao cầm miếng gỗ chạy ra sân, giả vờ nó là kiếm, là súng, là tàu bay.
Ông không dạy tao bài học gì. Ông không nói câu gì sâu sắc. Ông chỉ ở đó. Bào gỗ. Đưa tao miếng gỗ thừa.
Ông chết năm tao mười lăm. Tao khóc. Không phải vì mất đi một người vĩ đại. Mà vì mất đi cái mùi gỗ đó. Cái hiên nhà đó. Cái miếng gỗ thừa đó.
Tao quay lại nhìn cái di chúc.
Xoá hết.
Không phải vì tao tìm ra ý nghĩa. Mà vì tao thấy cái câu hỏi đó nó lớn quá. Lớn đến mức tao không cần trả lời ngay.
Tao đóng laptop. Nhắn tin cho mẹ: "Mẹ ơi, cuối tuần con về."
Mẹ nhắn lại: "Ừ, mẹ nấu canh chua cho."
Tao không biết đó có phải ý nghĩa không.
Nhưng tao thấy bụng ấm.