Tao xóa hết ảnh cũ rồi vẫn nhớ
I Deleted All the Old Photos and Still Remembered
Tao với nó yêu nhau hai năm bảy tháng.
Tao nhớ chính xác. Hai năm bảy tháng mười một ngày. Tao đếm. Ngày nào cũng đếm. Kể cả sau khi chia tay.
Đêm đầu tiên, tao nằm cuộn trong chăn, mở điện thoại lên, lướt lại hết từ đầu. Tấm ảnh đầu tiên là nó cười, mắt nheo lại, ánh đèn quán cà phê vàng ệch. Tao chụp lén. Nó không biết. Hồi đó tao thấy nó đẹp quá, sợ quên nên chụp.
Bây giờ tao ước mình quên được.
---
Mấy đứa bạn bảo xóa đi.
"Xóa hết ảnh. Block hết mạng xã hội. Dứt khoát đi."
Nghe có lý. Tao làm theo.
Tao ngồi một buổi chiều, xóa từng tấm. Tấm đầu tiên xóa dễ. Tấm thứ hai cũng được. Đến tấm thứ hai mươi thì tay tao run. Đến tấm thứ năm mươi thì tao khóc.
Nhưng tao vẫn xóa.
Xóa hết. Sạch sẽ. Thư viện ảnh trống trơn như chưa từng có ai đi qua.
Tao block Facebook nó. Block Instagram. Xóa số điện thoại. Xóa cả tin nhắn.
Mấy đứa bạn khen. "Mạnh quá. Dứt khoát quá."
Tao cũng tưởng mình mạnh.
---
Đêm đó tao nằm nhắm mắt.
Vẫn thấy.
Tấm ảnh nó cười trong quán cà phê. Ánh đèn vàng ệch. Mắt nheo lại.
Tao xóa hết ảnh trong điện thoại. Nhưng trong đầu tao, không có nút xóa.
Mấy ngày sau tao lại lên mạng. Tạo tài khoản phụ. Vào xem trang nó. Nó đăng ảnh đi ăn với bạn. Cười. Bình thường. Như chưa có gì xảy ra.
Tao tự hỏi sao nó bình thường được.
Rồi tao tự hỏi sao tao không bình thường được.
Rồi tao ghét mình.
---
Tuần sau tao xóa tài khoản phụ. Tạo lại. Xóa. Tạo lại.
Ba lần.
Lần thứ tư tao ngồi nhìn màn hình đăng nhập, ngón tay treo lơ lửng trên nút "Tạo tài khoản mới", rồi tao hiểu một chuyện.
Tao không phải đang buông.
Tao đang nắm.
Nắm chặt hơn bao giờ hết. Chỉ là nắm bằng cách khác.
Hồi trước tao nắm bằng cách giữ ảnh, giữ tin nhắn, giữ số điện thoại. Bây giờ tao nắm bằng cách xóa. Bằng cách block. Bằng cách cố gắng không nghĩ đến nó.
Mỗi lần tao cố không nghĩ, là một lần tao nghĩ.
Mỗi lần tao xóa, là một lần tao xác nhận nó còn quan trọng đến mức phải xóa.
Mỗi lần tao block, là một lần tao thừa nhận tao sợ nhìn thấy nó.
Tao tưởng buông là hành động. Là làm gì đó. Xóa. Block. Dứt khoát. Mạnh mẽ.
Nhưng tao xóa hết rồi mà vẫn nhớ. Block hết rồi mà vẫn tìm. Dứt khoát rồi mà đêm nào cũng nằm nghĩ.
---
Thằng Hùng, bạn tao từ hồi cấp ba, nó chia tay đứa người yêu bốn năm.
Tao hỏi nó: "Mày làm sao quên được?"
Nó im một lúc. Rồi nó nói: "Tao không quên."
Tao nhìn nó.
"Tao không quên," nó nói lại. "Tao chỉ thôi cố quên."
Tao không hiểu. Hỏi lại.
Nó bảo: "Hồi mới chia tay, tao cũng như mày. Xóa hết. Cất hết. Tránh hết. Tao nghĩ buông là vứt đi. Nhưng càng vứt càng nặng. Vì mỗi lần vứt, tao phải nhấc nó lên trước."
"Rồi sao?"
"Rồi tao mệt. Tao không xóa nữa. Không block nữa. Ảnh vẫn nằm đó. Số vẫn nằm đó. Nhưng tao không mở ra xem. Không phải vì tao cố không xem. Mà vì tao không cần xem nữa."
"Khác gì nhau?"
"Khác chứ. Cố không xem là vẫn muốn xem mà nén lại. Không cần xem là nó tự nhạt đi. Mày không ép được. Nó tự đến."
Tao ngồi im.
---
Đêm đó tao về, mở điện thoại.
Thư viện ảnh trống.
Tao nhìn cái thư viện trống đó, lần đầu tiên thấy nó buồn cười.
Tao xóa sạch sẽ như thể đang dọn nhà cho người mới vào. Nhưng người cũ vẫn đứng ngay giữa phòng khách. Trong đầu tao.
Tao không tạo lại tài khoản phụ.
Không phải vì tao mạnh. Mà vì tao mệt thật rồi.
Mệt cái kiểu cố buông. Cố quên. Cố mạnh. Cố dứt khoát.
Cố. Cố. Cố.
Mỗi chữ "cố" là một lần nắm thêm.
---
Mấy tháng sau, tao tình cờ thấy ảnh nó trên feed một đứa bạn chung.
Nó vẫn cười. Mắt vẫn nheo.
Tao nhìn. Không đau. Không vui. Chỉ nhìn.
Rồi tao lướt qua.
Không phải tao cố lướt. Tay tao tự lướt. Như lướt qua một tấm ảnh bình thường.
Tao không biết lúc nào nó nhạt đi. Không có cái ngày cụ thể. Không có khoảnh khắc "à, tao đã buông rồi". Nó không hoạt động kiểu đó.
Nó giống như muối tan trong nước. Mày không thấy nó tan. Mày chỉ thấy nước nhạt dần.
---
Bây giờ tao hai mươi ba.
Thỉnh thoảng vẫn nhớ. Nhớ cái quán cà phê. Nhớ ánh đèn vàng ệch. Nhớ mắt nó nheo lại.
Nhưng nhớ thôi. Không đau.
Tao không xóa gì thêm. Cũng không giữ gì thêm.
Chỉ sống tiếp. Từng ngày. Nhạt dần.