Tao xóa hết danh bạ rồi đi Đà Lạt một mình
I Deleted All My Contacts and Went to Da Lat Alone
Tao hai mươi hai tuổi.
Cái ngày tao xóa hết danh bạ, trời Sài Gòn nắng gắt. Tao ngồi trong phòng trọ, quạt hỏng, mồ hôi chảy dọc lưng. Điện thoại nằm trên bụng. Tao lướt danh bạ từ trên xuống dưới.
Ba trăm liên hệ.
Tao không nhớ nổi mặt một nửa trong đó.
Có đứa tao quen hồi cấp ba. Có đứa tao gặp trong quán nhậu một lần rồi thêm số. Có người tao gọi là "anh" mà không biết họ tên thật. Có con bạn tao từng thân, giờ nhìn avatar nó tao không cảm thấy gì.
Tao bắt đầu xóa.
Không phải giận ai. Không phải ghét ai. Chỉ là tao nhận ra mình đang giữ một đống thứ không thuộc về mình.
Xóa xong, còn mười bảy số.
Mẹ. Ba. Thằng Hùng. Con Linh. Chủ trọ. Tiệm cơm dưới ngõ.
Tao nhìn cái danh bạ mười bảy số, lần đầu tiên tao thấy nhẹ.
Rồi tao mua vé xe đi Đà Lạt. Không nói ai. Không đăng story. Không check-in.
---
Tao đến bến xe lúc bốn giờ sáng. Trời còn tối. Xe giường nằm, tao nằm tầng trên, sát cửa kính. Sài Gòn lùi lại phía sau. Đèn đường chạy ngược.
Tao không ngủ được.
Nằm đó, tao nghĩ về hai năm vừa rồi.
Hai năm tao sống ở Sài Gòn. Ra trường, xin việc, đi làm, về phòng trọ, lướt điện thoại, ngủ, dậy, lặp lại. Tao làm content cho một công ty bất động sản. Viết bài về "cuộc sống đẳng cấp" trong khi tao ăn cơm bụi mười lăm ngàn.
Không ai ép tao. Tao tự chọn.
Nhưng tao chọn vì cái gì?
Vì ba mẹ nói "con phải ở lại thành phố mới có tương lai". Vì thằng Hùng nói "mày phải có kinh nghiệm hai năm rồi mới nhảy việc". Vì trên mạng người ta nói "tuổi trẻ phải cố, phải chịu, phải hy sinh".
Tao nghe hết. Tao làm theo hết. Tao cố hết.
Rồi một buổi tối, tao ngồi trước laptop, deadline sáng mai, tao gõ được đúng một câu rồi dừng lại. Không phải vì mệt. Mà vì tao nhận ra tao không biết mình đang gõ cho ai.
Cho sếp? Cho công ty? Cho ba mẹ? Cho cái hình ảnh "con gái thành đạt ở Sài Gòn" mà tao đang cố dựng lên?
Tao đóng laptop. Nằm xuống. Nhìn trần nhà.
Cái trần nhà phòng trọ, ố vàng, có vết nước dột. Tao nhìn nó mỗi đêm suốt hai năm mà chưa bao giờ thực sự thấy nó.
Đêm đó tao thấy.
Và tao sợ.
---
Xe đến Đà Lạt lúc mười giờ sáng. Trời lạnh. Tao mặc có cái áo thun với quần jean. Run.
Tao đi bộ từ bến xe vào trung tâm. Không biết đường. Không mở Google Maps. Cứ đi.
Đi ngang một con dốc, tao thấy một ông già ngồi bán khoai lang nướng. Ông không kêu, không mời. Ngồi đó, quạt than, khoai chín thì bán, không ai mua thì ông ăn.
Tao mua một củ. Ngồi xuống lề đường cạnh ông.
Ông hỏi: "Đi một mình hả con?"
Tao gật.
Ông không hỏi thêm. Hai người ngồi ăn khoai, nhìn xe chạy qua.
Lúc đó tao khóc.
Không phải khóc vì buồn. Khóc vì lần đầu tiên trong hai năm, tao ngồi một chỗ mà không cần giải thích mình đang làm gì ở đây.
---
Tao ở Đà Lạt bốn ngày.
Ngày đầu tao đi bộ. Đi không mục đích. Lên đồi, xuống phố, vào chợ, ra hồ. Chân mỏi thì dừng. Đói thì ăn. Mệt thì ngồi.
Ngày thứ hai tao thuê một cái phòng nhỏ trong hẻm. Không wifi. Tao nằm đọc một cuốn sách cũ ai đó bỏ lại trên kệ. Đọc được nửa chương thì ngủ. Ngủ dậy thì đọc tiếp. Không ai nhắn tin. Không ai gọi.
Ngày thứ ba tao ngồi trong quán cà phê, nhìn ra vườn. Có một con mèo nằm trên bậu cửa sổ. Nó nhìn tao. Tao nhìn nó. Không ai cần gì ai. Nhưng cả hai đều ở đó.
Ngày thứ tư tao viết.
Không phải viết content. Không phải viết cho ai. Tao viết vì tao muốn viết. Viết về ông già bán khoai. Viết về con mèo. Viết về cái trần nhà ố vàng. Viết về đêm tao nằm trên xe giường nằm nhìn đèn đường chạy ngược.
Tao viết ba trang. Xong rồi tao xé.
Không phải vì viết dở. Mà vì tao không cần giữ. Viết xong là đủ.
---
Tao về Sài Gòn.
Không nghỉ việc. Không thay đổi gì lớn. Vẫn phòng trọ đó. Vẫn cái quạt hỏng đó.
Nhưng có cái gì đó khác.
Tao không giải thích được. Giống như trước đây tao sống trong một cái hộp, mà tao tưởng cái hộp là cả thế giới. Bốn ngày ở Đà Lạt không phải tao tìm được thế giới mới. Mà tao nhận ra cái hộp.
Và khi mày nhận ra cái hộp, mày không cần phá nó. Mày chỉ cần biết nó ở đó.
---
Sếp hỏi tao đi đâu mấy ngày. Tao nói đi chơi.
Mẹ gọi hỏi sao không nghe máy. Tao nói điện thoại hết pin.
Con Linh nhắn: "Mày biến đâu rồi?" Tao nói: "Tao đi tìm tao."
Nó gửi emoji cười. Tưởng tao đùa.
Tao cũng cười. Nhưng tao không đùa.
---
Bây giờ tao vẫn ở Sài Gòn. Vẫn viết content. Vẫn cơm bụi.
Nhưng mỗi tối, trước khi ngủ, tao tắt điện thoại.
Không phải để "detox". Không phải vì đọc bài nào đó trên mạng bảo nên làm vậy.
Mà vì mười lăm phút đó, tao là tao.
Không phải nhân viên. Không phải con gái ngoan. Không phải bạn tốt. Không phải follower hay creator.
Chỉ là một đứa hai mươi hai tuổi nằm nhìn trần nhà.
Và lần này, tao thấy nó rõ lắm.
Hãy để mình bị kéo lặng lẽ bởi sức hút kỳ lạ của thứ bạn thực sự yêu.
Let yourself be silently drawn by the strange pull of what you truly love. It will not lead you astray.
— Rumi, Masnavi
Diễn giải
Interpretation
Rumi nói: hãy để mình bị kéo lặng lẽ bởi sức hút kỳ lạ của thứ mình thực sự yêu. Nghe thì đẹp. Nhưng sống thì khác. Vì phần khó nhất không phải là đi theo tiếng gọi. Phần khó nhất là nghe được nó. Mày sống trong tiếng ồn suốt. Tiếng sếp, tiếng ba mẹ, tiếng mạng xã hội, tiếng đám đông nói mày phải thế này thế kia. Tiếng ồn nó không to. Nó nhỏ, đều, liên tục, như cái quạt chạy cả đêm. Đến lúc mày tưởng đó là im lặng. Rồi khi mày tắt hết, mày mới nghe được cái gì đó rất nhỏ, rất kỳ lạ, kéo mày đi. Không phải kéo mày đến nơi nào xa. Mà kéo mày về lại chính mày. Con nhỏ hai mươi hai tuổi đó không tìm được tự do ở Đà Lạt. Nó tìm được ở cái khoảnh khắc nó ngồi ăn khoai bên ông già mà không cần giải thích gì. Cái kéo lặng lẽ đó, nó không hào nhoáng, không drama. Nó chỉ là mày, ngồi đó, không cần là ai khác.
Rumi said: let yourself be silently drawn by the strange pull of what you really love. Sounds beautiful. But living it is different. Because the hardest part isn't following the call. The hardest part is hearing it. You live in noise all the time. Your boss, your parents, social media, the crowd telling you what you should be. The noise isn't loud. It's small, steady, constant, like a fan running all night. Eventually you mistake it for silence. Then when you turn everything off, you finally hear something very small, very strange, pulling you. Not pulling you somewhere far away. Pulling you back to yourself. That twenty-two-year-old didn't find freedom in Da Lat. She found it in the moment she sat eating sweet potatoes next to an old man without needing to explain anything. That quiet pull, it's not glamorous, it's not dramatic. It's just you, sitting there, not needing to be anyone else.