Tao xoá số nó lúc 4 giờ sáng
I Deleted Her Number at 4 AM
Tao quen nó hồi năm nhất.
Không phải kiểu phim. Không có mưa. Không có nhạc nền. Nó ngồi cạnh tao trong lớp đại cương, hỏi mượn cái bút. Tao đưa. Nó cười. Vậy thôi.
Mà cái cười đó tao nhớ ba năm.
Hồi mới yêu, tao nghĩ mình may. Thiệt. Tao nhìn mấy thằng bạn cứ than ế, rồi nhìn nó ngồi kế bên, tao thấy mình giàu. Giàu kiểu không cần gì thêm. Đi học về, nó nhắn "ăn chưa". Tao chưa ăn nhưng thấy no.
Năm thứ hai bắt đầu khác.
Tao đi làm thêm. Nó cũng đi làm thêm. Lịch hai đứa lệch nhau. Tao rảnh thì nó bận. Nó rảnh thì tao đang chạy bàn ở quán. Hẹn nhau ăn tối mà phải lên lịch trước hai tuần. Yêu nhau mà như đặt lịch họp.
Tao bắt đầu cáu. Không phải cáu nó. Cáu cái gì đó tao không gọi tên được.
Nó nhắn "nhớ". Tao đọc. Để đó. Hai tiếng sau mới trả lời. Không phải bận. Chỉ là không biết trả lời sao cho đúng.
Nó hỏi: "Mày có còn thương tao không?"
Tao nói: "Thương chứ."
Nhưng tao nói mà không nhìn nó. Đang lướt điện thoại.
Đêm đó nó khóc. Tao ngồi cạnh. Không biết làm gì. Tao ôm nó, nhưng cái ôm đó trống. Tao biết. Nó cũng biết.
Năm thứ ba, hai đứa như hai con cá mắc cạn.
Nước cạn dần mà hai đứa cứ nằm đó, kề nhau, thở bằng hơi ẩm của nhau. Nó cho tao chút nước. Tao cho nó chút nước. Nhưng cả hai đều đang khô.
Tao nhớ có lần hai đứa ngồi ăn phở. Im lặng. Không phải im lặng thoải mái kiểu ngày xưa. Im lặng kiểu không còn gì để nói. Nó nhìn tao. Tao nhìn tô phở. Nước lèo nguội dần.
Nó nói: "Mình giống hai người lạ ngồi chung bàn."
Tao muốn cãi. Nhưng không cãi được. Vì nó đúng.
Tao bắt đầu sợ. Sợ mất nó. Nên tao giữ chặt hơn. Nhắn nhiều hơn. Gọi nhiều hơn. Ghen nhiều hơn. Nó đi với bạn, tao hỏi đi với ai. Nó về trễ, tao hỏi ở đâu. Tao nghĩ giữ chặt là thương. Nhưng giữ chặt con cá đang thiếu nước thì nó chết nhanh hơn.
Nó bắt đầu mệt. Tao thấy. Mắt nó nhìn tao không còn sáng. Cái cười đó vẫn còn, nhưng nó cười vì quen, không phải vì vui.
Một đêm, nó nói: "Hay mình nghỉ đi."
Tao nói: "Không."
Nó nói: "Tao mệt rồi."
Tao nói: "Tao sẽ thay đổi."
Nó im. Cái im đó nặng hơn bất kỳ câu nào nó từng nói.
Hai đứa kéo thêm ba tháng. Ba tháng đó là ba tháng dài nhất đời tao. Mỗi ngày thức dậy, tao check tin nhắn. Nó nhắn ít đi. Rồi thưa đi. Rồi có ngày không nhắn.
Tao nằm trên giường, nhìn trần nhà, nghĩ: mình đang giữ cái gì?
Giữ nó? Hay giữ cái ý tưởng về nó?
Tao nhớ hồi năm nhất, hai đứa đi bộ dọc đường sách. Nó cầm tay tao. Tay nó nhỏ. Tao nghĩ lúc đó: mình sẽ không bao giờ buông tay này.
Bây giờ, tay đó vẫn nhỏ. Nhưng tao giữ mà nó không muốn được giữ.
Một đêm, tao thức lúc 4 giờ sáng. Không ngủ được. Mở điện thoại, thấy avatar nó. Online. Cũng không ngủ được.
Tao muốn nhắn. Gõ mấy chữ rồi xoá. Gõ lại. Xoá lại.
Rồi tao làm một chuyện mà tao không nghĩ mình sẽ làm.
Tao xoá số nó.
Không phải vì ghét. Không phải vì hết thương. Mà vì tao biết, nếu số đó còn ở đó, tao sẽ gọi. Rồi nó sẽ nghe. Rồi hai đứa sẽ lại kề nhau, lại thở bằng hơi ẩm của nhau, lại chết khô từ từ.
Tao xoá xong, tắt điện thoại, nằm xuống.
Không khóc. Không nhẹ. Không nặng.
Chỉ trống.
Sáng hôm sau, tao đi học. Ngồi đúng cái ghế hồi năm nhất. Cái ghế nó từng ngồi cạnh. Bây giờ trống.
Mấy tháng sau, tao nghe bạn kể nó đi Đà Lạt. Đăng ảnh cười. Cười thiệt. Không phải cười vì quen.
Tao nhìn ảnh đó, thấy đau. Nhưng cũng thấy một thứ khác. Nó sống được. Không có tao, nó sống được.
Và tao cũng vậy.
Không phải sống tốt hơn. Chỉ là sống được.
Hai con cá rời nhau, bơi ra sông ra hồ. Nước rộng. Không cần cho nhau từng giọt nữa.
Đôi khi tao vẫn nghĩ về nó. Không phải nhớ. Chỉ là nghĩ. Như nghĩ về một giấc mơ đẹp mà mình đã tỉnh.
Tao hai mươi ba tuổi. Tao nghĩ mình hiểu tình yêu là gì.
Hoá ra tao chỉ mới hiểu buông là gì.
相濡以沫,不如相忘於江湖
Tương nhu dĩ mạt, bất như tương vong ư giang hồ
Hai con cá cạn nước phun bọt cho nhau, chi bằng quên nhau giữa sông hồ.
Fish out of water moisten each other with spit — better to forget each other in the rivers and lakes.
— Trang Tử, Nam Hoa Kinh, Đại Tông Sư (Thiên 6)
Diễn giải
Interpretation
Trang Tử kể chuyện hai con cá mắc cạn. Nước rút, chúng nằm cạnh nhau, phả hơi ẩm cho nhau, liếm nước bọt cho nhau. Nghe thì đẹp. Nghe thì nghĩa tình. Nhưng Trang Tử nói: thà quên nhau ở sông hồ. Nghe tàn nhẫn. Nhưng nghĩ lại thì không. Hai đứa yêu nhau mà cả hai đều đang cạn. Mày cho nó chút nước, nó cho mày chút nước, nhưng cả hai đều sắp chết khô. Cái tình đó không phải tình yêu nữa. Đó là cái sợ. Sợ rời nhau ra thì không ai sống nổi. Nhưng rời ra rồi mới biết. Nước ở ngoài kia rộng lắm. Bơi đi, quên nhau đi, cả hai đều sống được. Buông không phải là hết thương. Buông là thương đủ để không kéo nhau chết chung.
Zhuangzi told a story about two fish stranded in a drying puddle. They lay side by side, moistening each other with their breath, sharing what little water they had. Sounds beautiful. Sounds devoted. But Zhuangzi said: better to forget each other in rivers and lakes. Sounds cruel. But think again. Two people in love and both running dry. You give her a little water, she gives you a little water, but you're both dying. That's not love anymore. That's fear. Fear that if you let go, neither of you will survive. But once you let go, you find out. The water out there is vast. Swim away, forget each other, and both of you live. Letting go isn't the end of love. Letting go is loving enough not to drag each other down together.