Tao xóa số nó lúc hai giờ sáng
I Deleted His Number at Two in the Morning
Tao với nó chơi từ năm lớp mười.
Loại bạn mà mẹ tao cũng biết tên. Loại mà tao gọi lúc nửa đêm cũng nghe. Loại mà đi đâu người ta cũng hỏi "thằng kia đâu rồi."
Hồi cấp ba, tao với nó ngồi cùng bàn. Nó giỏi toán, tao giỏi văn. Nó chép bài tao, tao chép bài nó. Công bằng. Không ai nợ ai.
Thi đại học, tao đậu trường tao muốn. Nó trượt. Nó đi làm công nhân ở Bình Dương. Tao lên Sài Gòn học.
Năm nhất, tuần nào tao cũng gọi cho nó. Nó kể chuyện xưởng, tao kể chuyện giảng đường. Vẫn cười được. Vẫn chửi nhau bình thường.
Năm hai, tao bắt đầu có nhóm bạn mới. Đi cà phê, đi bar, đi hackathon. Tao vẫn gọi cho nó, nhưng ít hơn. Tháng một lần. Rồi hai tháng.
Nó cũng ít gọi lại.
Tao nghĩ, bận mà. Ai cũng bận.
Năm ba, tao về quê ăn Tết. Gặp nó ở quán cà phê cũ. Nó khác rồi. Tóc cắt ngắn, da đen hơn, tay chai hơn. Nó hút thuốc nhiều. Tao không hút.
Ngồi với nhau mà không biết nói gì.
Nó hỏi tao học ra làm gì. Tao kể. Nó gật. Tao hỏi nó xưởng thế nào. Nó nói "cũng vậy." Hai từ.
Tao gọi trà đá. Nó gọi bia. Lúc đó mới mười giờ sáng.
Tao nhìn nó uống mà thấy lạ. Không phải lạ vì bia. Lạ vì tao ngồi đây mà thấy mình đang ngồi với người lạ.
Tết xong, tao lên lại Sài Gòn. Nó nhắn "lên chưa mày." Tao trả lời "rồi." Nó gửi mặt cười. Hết.
Mấy tháng sau, nó đăng lên Facebook mấy cái story uống bia với đám bạn xưởng. Vui lắm. Cười lắm. Tao thấy nó vui thật, không phải giả.
Nhưng không có tao trong đó.
Tao cũng đăng story. Đi chơi với nhóm trường. Cũng vui. Cũng cười.
Không có nó trong đó.
Rồi một đêm, nó nhắn cho tao. Dài lắm. Nó nói nó buồn, nó thấy tao khác rồi, nó thấy tao coi thường nó. Nó nói tao thay đổi từ khi lên thành phố. Nó nói tao quên gốc.
Tao đọc đi đọc lại.
Tao muốn giải thích. Tao muốn nói không phải vậy. Tao muốn nói tao không coi thường nó. Tao chỉ khác đi thôi. Mà khác đi thì có gì sai.
Tao gõ một đoạn dài. Rồi xóa. Gõ lại. Rồi xóa.
Cuối cùng tao gửi: "Tao hiểu. Tao không biết nói gì. Nhưng tao không coi thường mày."
Nó không trả lời.
Ba ngày sau nó unfriend tao.
Tao ngồi nhìn cái nút "Thêm bạn bè" mà không bấm.
Mấy tuần sau, tao vẫn nghĩ về nó. Đi ngang quán cà phê nào cũng nhớ. Nghe ai chửi thề kiểu miền Tây cũng nhớ. Mở điện thoại, lướt xuống chữ T trong danh bạ, thấy tên nó, dừng lại.
Tao tự hỏi mình sai chỗ nào.
Tao có bỏ nó không? Hay chỉ là tao đi tiếp mà nó đứng lại?
Hay cả hai đều đi tiếp, chỉ là khác hướng?
Một đêm, tao nằm không ngủ được. Hai giờ sáng. Tao mở danh bạ lên. Thấy tên nó.
Tao nhấn giữ. Hiện lên dòng chữ "Xóa liên hệ."
Tao nhấn.
Không phải vì ghét. Không phải vì giận. Tao không biết vì gì.
Chỉ thấy giữ cái số đó mà không bao giờ gọi thì giữ làm gì.
Xóa xong, tao nằm xuống.
Không nhẹ hơn. Không nặng hơn. Chỉ là hết.
Sáng hôm sau tao dậy đi học bình thường. Ăn cơm bình thường. Cười bình thường.
Nhưng thỉnh thoảng, lướt điện thoại, tao vẫn lướt xuống chữ T.
Không còn gì ở đó nữa.
Tao không biết nó bây giờ ra sao. Không biết nó còn giận không. Không biết nó có lúc nào lướt xuống chữ T trong danh bạ nó không.
Có thể nó đã xóa tao từ trước khi tao xóa nó.
Có thể không.
Tao hai mươi hai tuổi. Tao tưởng buông là chuyện của người lớn. Mấy ông bà bốn năm chục tuổi buông công việc, buông hôn nhân, buông tham vọng.
Tao chỉ buông một cái tên trong danh bạ.
Mà cũng mất mấy tháng.