Tao yêu nó hay tao yêu cái cảm giác được nó cần
Did I Love Her or Did I Love Being Needed
Tao quen nó năm hai mươi tuổi.
Nó nhắn tin cho tao lúc mười hai giờ đêm. Nói buồn. Nói không ai hiểu. Nói chỉ có tao.
Tao thấy ngực mình nở ra.
Không phải vì thương. Mà vì được chọn.
Tao lao vào mối quan hệ đó như người chết khát gặp nước. Nó khóc, tao ôm. Nó giận, tao dỗ. Nó đòi đi, tao kéo lại. Mỗi lần nó quay lại, tao thấy mình có giá trị.
Tao gọi đó là yêu.
Sáu tháng đầu, tao nghĩ mình là người tốt nhất thế giới. Nó nói tao khác mọi người. Nó nói chưa ai đối xử với nó như tao. Tao tin. Tao tin đến mức tao bắt đầu sống vì câu đó.
Mỗi sáng thức dậy, tao check tin nhắn. Nó chưa nhắn thì tao bồn chồn. Nó nhắn rồi thì tao yên. Cả ngày của tao xoay quanh cái điện thoại.
Tao không nhận ra mình đang nghiện.
Không nghiện nó. Nghiện cái cảm giác mình quan trọng.
---
Tháng thứ tám, nó bắt đầu nói chuyện với thằng khác. Không giấu. Nó kể cho tao nghe, bình thường, như kể chuyện đồng nghiệp.
Tao ghen.
Nhưng tao không nói ghen. Tao nói: "Tao lo cho mày."
Tao nói: "Thằng đó không tốt đâu."
Tao nói: "Mày tin tao đi."
Mỗi câu tao nói, tao nghĩ mình đang bảo vệ nó. Nhưng thật ra tao đang bảo vệ vị trí của mình. Cái vị trí "người duy nhất hiểu nó".
Nó bắt đầu ít kể. Tao bắt đầu hỏi nhiều hơn. Nó trả lời ngắn. Tao phân tích từng chữ.
"Ừ" khác "Ừm" khác "Ok".
Tao đọc ba chữ mà nghĩ cả tiếng.
---
Tao bắt đầu làm những thứ tao ghét.
Tao check online lúc nào. Tao đọc story nó đăng rồi suy ra nó đang ở đâu, với ai. Tao nhớ từng chi tiết nó kể, rồi đối chiếu xem có mâu thuẫn không.
Tao không phải người yêu. Tao là thám tử.
Mà tao vẫn gọi đó là yêu.
Có đêm tao nằm nghĩ. Nếu nó không cần tao nữa, tao là ai?
Câu hỏi đó làm tao sợ hơn bất kỳ thứ gì.
Không phải sợ mất nó. Sợ mất cái bản thân mà tao xây lên nhờ nó.
---
Tháng thứ mười hai, nó nói chia tay.
Nó nói nhẹ lắm. Nói cảm ơn. Nói tao tốt. Nói không phải lỗi ai.
Tao không khóc lúc đó.
Tao khóc lúc về nhà, mở điện thoại, thấy không có tin nhắn nào cần trả lời.
Cái trống đó. Nó không phải trống vì nhớ. Nó trống vì tao không biết phải làm gì với chính mình khi không có ai cần mình.
Tao nằm trên giường cả ngày. Không phải vì buồn. Mà vì không có lý do để ngồi dậy. Trước đây lý do là nó. Bây giờ nó đi rồi, tao nhìn quanh phòng, thấy trống.
Phòng vẫn đầy đồ. Nhưng trống.
---
Hai tuần sau, thằng bạn tao rủ đi cà phê. Nó hỏi: "Mày nhớ con đó không?"
Tao nói nhớ.
Nó hỏi: "Mày nhớ cái gì?"
Tao im.
Tao nghĩ. Nghĩ lâu.
Tao không nhớ nụ cười nó. Không nhớ giọng nó. Không nhớ cái cách nó cười khi nghe tao kể chuyện.
Tao nhớ cái cảm giác khi nó cần tao. Cái cảm giác khi nó gọi lúc nửa đêm. Cái cảm giác khi nó nói "chỉ có mày hiểu".
Tao nhớ mình. Không nhớ nó.
Vậy tao yêu nó, hay tao yêu phiên bản của tao khi ở cạnh nó?
---
Thằng bạn tao nói một câu. Nó nói: "Mày có bao giờ hỏi con đó muốn gì không? Hay mày chỉ cho nó cái mày muốn cho?"
Tao không trả lời.
Vì tao biết câu trả lời.
Mỗi lần nó buồn, tao lao vào giải quyết. Không phải vì nó cần tao giải quyết. Mà vì tao cần cảm giác mình giải quyết được.
Mỗi lần nó vui mà không nhờ tao, tao thấy bất an. Không phải vì nó sai. Mà vì tao không có chỗ đứng trong niềm vui đó.
Tao yêu nó theo cách tao cần. Không phải theo cách nó cần.
---
Bây giờ tao hai mươi mốt tuổi.
Tao vẫn chưa yêu lại.
Không phải vì sợ. Mà vì tao chưa trả lời được câu hỏi đó.
Tao yêu, hay tao đang tìm ai đó để mình có lý do tồn tại?
Nếu mai tao quen người mới. Người đó không cần tao. Người đó tự vui được. Người đó không gọi lúc nửa đêm.
Tao có yêu được không?
Hay tao sẽ thấy nhạt?
Câu hỏi đó nằm đó. Tao chưa dám trả lời.
Khi bạn yêu thương ai, điều tốt nhất bạn có thể tặng là sự hiện diện.
When you love someone, the best thing you can offer is your presence.
— Thích Nhất Hạnh, True Love
Diễn giải
Interpretation
Thích Nhất Hạnh nói, điều tốt nhất mày có thể tặng người mày yêu là sự có mặt thật sự của mày. Nghe đơn giản. Nhưng nghĩ lại đi. Có mặt thật sự nghĩa là gì? Nghĩa là mày ở đó, nhưng không phải để được cần. Không phải để được cảm ơn. Không phải để chứng minh mày quan trọng. Mày ở đó. Vậy thôi. Không cần nó khóc để mày ôm. Không cần nó gục ngã để mày đỡ. Mày ở đó lúc nó vui, lúc nó không cần gì, lúc nó quên mày đang ngồi cạnh. Mà mày vẫn ở. Đó mới là yêu. Còn cái kiểu lao vào cứu, lao vào giải quyết, lao vào để được nói "cảm ơn anh". Đó không phải yêu. Đó là đói. Đói được thấy mình có giá trị. Yêu mà đói thì ăn hết người ta.
Thich Nhat Hanh said the best thing you can offer someone you love is your true presence. Sounds simple. But think about it. What does true presence mean? It means you're there, but not to be needed. Not to be thanked. Not to prove you matter. You're just there. You don't need them to cry so you can hold them. You don't need them to fall so you can catch them. You're there when they're happy, when they need nothing, when they forget you're sitting right beside them. And you stay. That's love. But that thing where you rush in to rescue, rush in to solve, rush in just to hear "thank you". That's not love. That's hunger. Hunger to feel like you have worth. Love while hungry, and you'll consume the other person whole.