Tin nhắn cuối cùng của tôi và nó là chúc mừng năm mới
Our last message to each other was a New Year greeting
Tôi với Hùng chơi với nhau từ năm lớp bảy.
Hồi đó nó ngồi bàn sau tôi. Giờ toán nó hay chọc bút bi vào lưng tôi. Tôi quay lại thì nó giả vờ nhìn lên bảng. Cái trò con nít vậy mà chơi với nhau mười mấy năm.
Đại học, tôi vào Sài Gòn, nó ở lại Đà Nẵng. Nhưng không sao. Hồi đó còn gọi điện hoài. Nó kể chuyện đi làm thêm ở quán nhậu, tôi kể chuyện ký túc xá bốn người một phòng. Cuối tuần nào rảnh thì video call, cười ha hả như đang ngồi cạnh nhau.
Ra trường, tôi đi làm. Nó cũng đi làm. Gọi ít dần. Không phải vì giận, không phải vì có chuyện gì. Chỉ là bận. Ai cũng bận.
Tôi lấy vợ năm ba mươi. Gửi thiệp cho nó. Nó gọi lại, nói "Chúc mừng ông, tao sắp xếp vào." Rồi nó vào thiệt. Bay từ Đà Nẵng, ở hai ngày, uống say bí tỉ đêm trước đám cưới. Tôi nhớ nó ôm tôi, nói "Ông hạnh phúc nghe." Mắt nó đỏ. Tôi nghĩ tại rượu.
Sau đám cưới, mọi thứ quay về bình thường. Mà bình thường lúc này là ít liên lạc hơn nữa.
Nó lấy vợ năm sau. Tôi bay ra Đà Nẵng. Cũng uống, cũng ôm, cũng nói mấy câu kiểu "Hạnh phúc nghe mày." Nhưng lần này tôi thấy khác. Bạn bè nó ngoài đó tôi không quen ai. Nó giới thiệu tôi với mấy người, nói "Đây là Tuấn, bạn hồi cấp hai." Bạn hồi cấp hai. Đúng rồi. Nhưng nghe sao nó xa.
Con tôi sinh. Tôi nhắn cho nó. Nó nhắn lại: "Chúc mừng ông bố." Kèm mấy cái icon. Con nó sinh. Tôi nhắn y chang. Nó cũng icon y chang.
Rồi thì Tết. Mỗi năm Tết, tôi gửi tin nhắn chúc mừng năm mới. Nó gửi lại. Năm nào cũng vậy. Đúng mùng một. Đúng một tin. Đúng mấy câu đó.
Tôi không nhớ chính xác năm nào tôi bắt đầu copy paste tin nhắn năm ngoái gửi lại. Có thể năm ngoái. Có thể năm kia. Có thể lâu hơn.
Năm nay, mùng một Tết, tôi mở điện thoại lên. Kéo xuống tìm tên nó. Cuộn qua mấy trăm cái tin nhắn chúc Tết của người quen, đồng nghiệp, khách hàng. Tìm tên Hùng.
Tin nhắn cuối cùng: "Chúc mừng năm mới, sức khỏe, hạnh phúc!" Tôi gửi. Mùng một năm ngoái.
Nó trả lời: "Chúc mừng năm mới ông! Gia đình vui vẻ nha." Cũng mùng một năm ngoái.
Tôi nhìn cái đoạn chat đó. Kéo lên. Mùng một năm kia, y chang. Kéo lên nữa. Y chang. Kéo lên nữa. Y chang.
Bốn năm liên tiếp, hai đứa chỉ nhắn cho nhau đúng một lần. Đúng mùng một. Đúng mấy câu đó.
Tôi ngồi trên ghế sofa, nhà vợ ồn ào tiếng trẻ con chạy, tiếng người lớn cười. Tôi cầm điện thoại, ngón tay đặt trên ô chat.
Tôi muốn gõ gì đó khác. Muốn hỏi nó dạo này sao. Con nó mấy tuổi rồi. Nó còn làm chỗ cũ không. Nó có vui không.
Nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu.
Hỏi thì hỏi cái gì? Hỏi xong thì sao? Nó trả lời xong rồi lại im. Tôi trả lời xong rồi cũng im. Rồi lại đợi mùng một năm sau.
Tôi gõ: "Chúc mừng năm mới, sức khỏe, hạnh phúc!"
Gửi.
Nó trả lời sau hai tiếng: "Chúc mừng năm mới ông! Năm mới vạn sự như ý nha."
Tôi đọc. Tắt điện thoại. Đi rót nước trà.
Vợ tôi hỏi: "Anh nhắn ai vậy?"
Tôi nói: "Bạn cũ."
Vợ tôi không hỏi thêm.
Tôi cũng không nói thêm.
Không có ai làm sai cả. Không ai phản bội. Không ai bỏ đi. Không ai giận. Không ai quên.
Chỉ là đời nó đi một đường, đời tôi đi một đường. Hai đường đó không giao nhau nữa. Vậy thôi.
Nhưng thỉnh thoảng, lúc nào đó, tôi nhớ cái cảm giác hồi lớp bảy. Cây bút bi chọc vào lưng. Quay lại thì nó cười.
Cái cười đó tôi không tìm lại được.
Không phải vì nó mất.
Mà vì không có lý do gì để cười kiểu đó nữa.
飄風不終朝,驟雨不終日
Phiêu phong bất chung triêu, sậu vũ bất chung nhật
Gió lốc không thổi suốt buổi sáng, mưa rào không kéo hết ngày.
A violent wind does not last all morning; a sudden rain does not last all day.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 23
Diễn giải
Interpretation
Lão Tử nói gió lớn không thổi hết buổi sáng, mưa rào không kéo hết ngày. Nghe thì tưởng nói về thời tiết. Nhưng không phải. Ông nói về mọi thứ mãnh liệt trong đời. Tình bạn hồi trẻ cũng vậy. Nó mãnh liệt lắm. Gọi nhau mỗi ngày, cười với nhau vì mấy chuyện vớ vẩn, ôm nhau khi say. Mãnh liệt như gió lớn, như mưa rào. Nhưng gió lớn không thổi mãi. Mưa rào không rơi mãi. Không phải vì gió yếu hay mưa hết nước. Mà vì bản chất của nó là vậy. Đến rồi đi. Cái tình bạn đó không chết. Nó chỉ hết mùa gió. Hết mùa mưa. Còn lại là trời yên. Yên đến mức hai đứa chỉ nhắn nhau mỗi năm một lần. Không ai có lỗi. Gió không có lỗi vì ngừng thổi. Mưa không có lỗi vì ngừng rơi. Đời nó vậy.
Laozi said fierce winds don't last all morning. Sudden rainstorms don't last all day. Sounds like he's talking about weather. He's not. He's talking about everything intense in life. Friendships when you're young, they're intense. Calling each other every day, laughing at stupid things, hugging when drunk. Intense like fierce wind, like a sudden downpour. But fierce wind doesn't blow forever. Sudden rain doesn't fall forever. Not because the wind is weak or the rain runs dry. That's just its nature. It comes, then it goes. That friendship didn't die. It just ran out of its season of wind. Its season of rain. What's left is still sky. So still that two people only message each other once a year. Nobody's at fault. Wind isn't wrong for stopping. Rain isn't wrong for ending. That's just how it goes.