Tin nhắn tao không bao giờ gửi
The Message I Never Sent
Tao với nó quen nhau hồi năm hai đại học.
Không có gì ghê gớm. Ngồi cạnh nhau trong lớp thống kê. Nó hay quên mang bút. Tao hay dư một cây. Vậy thôi.
Mấy tháng đầu tao không nghĩ gì. Nó là con gái bình thường. Tóc buộc cao, hay mặc áo thun trắng, cười thì mắt nheo lại. Không phải kiểu tao để ý.
Nhưng có một bữa trời mưa. Tan học, tao đứng dưới mái hiên chờ bớt. Nó cũng đứng đó. Hai đứa không nói gì. Mưa rơi, xe chạy ngoài đường, nước bắn lên vỉa hè.
Nó nói: "Mưa kiểu này uống trà đá thì đã."
Tao nói: "Ừ."
Rồi hai đứa đi uống trà đá thiệt.
Từ đó tao bắt đầu để ý. Để ý nó cười với ai. Để ý nó online lúc mấy giờ. Để ý nó đăng story đi đâu, với ai. Tao không nói gì. Chỉ để ý.
Ba tháng sau tao tỏ tình. Nó gật.
Tao vui kiểu chưa bao giờ vui vậy. Như trúng số. Như thế giới bỗng nhiên có màu. Mấy thằng bạn tao chọc: "Mày khác quá, cười hoài."
Sáu tháng đầu đẹp lắm. Đi ăn, đi xem phim, ngồi quán cà phê học chung. Nó hay gửi cho tao mấy cái meme ngu ngu. Tao hay mua cho nó bánh tráng trộn vì nó thích.
Rồi tao bắt đầu thay đổi. Không phải thay đổi lớn. Từ từ thôi. Như nước sôi, từ từ nóng lên, con ếch không biết.
Tao bắt đầu muốn nó trả lời tin nhắn nhanh hơn. Nó rep sau ba mươi phút, tao hỏi: "Mày đang làm gì mà lâu vậy?" Giọng bình thường. Nhưng trong bụng thì không bình thường.
Tao bắt đầu muốn nó kể hết. Đi đâu, với ai, mấy giờ về. Không phải tao kiểm soát. Tao chỉ muốn biết. Tao tự nói với mình vậy.
Nó đi chơi với bạn, tao ngồi nhà lướt điện thoại. Thấy nó đăng hình cười với thằng nào đó trong nhóm. Tao không nói gì. Nhưng tối đó tao nhắn: "Thằng đó là ai?"
Nó nói: "Bạn học cấp ba."
Tao nói: "Ừ."
Nhưng tao không ừ thiệt. Tao nằm nghĩ. Tao tưởng tượng đủ thứ. Tao biết mình đang vô lý. Nhưng biết thì biết, dừng thì không dừng được.
Có bữa nó không nghe điện thoại. Tao gọi ba lần. Lần thứ tư nó bắt máy, giọng hơi mệt: "Tao đang tắm."
Tao nói: "Sao lâu vậy?"
Im lặng bên kia. Rồi nó nói: "Mày nghĩ tao đang làm gì?"
Tao không trả lời. Vì tao biết nếu nói ra thì xấu hổ lắm.
Chuyện là vậy. Tao muốn nó phải luôn sẵn sàng cho tao. Trả lời nhanh, kể hết, không giấu gì. Nhưng tao thì sao? Tao đi chơi với mấy thằng bạn, tao có kể nó nghe đâu. Tao online mà không rep tin nhắn nó, tao thấy bình thường. Tao đăng hình với con bạn cùng lớp, tao nghĩ không có gì.
Nhưng nó làm y vậy thì tao không chịu được.
Một lần nó nói thẳng: "Mày đòi tao phải kể hết mọi thứ, nhưng mày có kể tao nghe gì đâu. Mày muốn tao trả lời liền, nhưng mày thì bao giờ cũng 'quên'. Mày thấy công bằng không?"
Tao im. Không phải vì giận. Mà vì nó nói đúng quá, tao không biết nói gì.
Tao về nhà nằm nghĩ cả đêm. Lần đầu tiên tao nhìn lại mình. Không phải nhìn kiểu "tao sai rồi, tao xin lỗi" cho qua chuyện. Mà nhìn thiệt. Nhìn kỹ.
Tao đòi nó phải tin tao. Nhưng tao không tin nó. Tao đòi nó phải hiểu tao. Nhưng tao không chịu hiểu nó. Tao đòi nó phải ở bên tao. Nhưng tao thì đến đi còn tùy hứng.
Mọi thứ tao muốn từ nó, tao đều không cho lại.
Hai tuần sau nó chia tay. Nó nói: "Tao mệt rồi. Không phải tao hết thương mày. Tao chỉ không chịu nổi nữa."
Tao không khóc. Tao chỉ ngồi đó. Cảm giác như ai rút hết không khí ra khỏi phòng.
Mấy ngày sau tao soạn một tin nhắn dài. Kể hết. Kể tao biết tao sai. Kể tao biết tao ích kỷ. Kể tao muốn thay đổi.
Tao đọc đi đọc lại. Rồi tao không gửi.
Không phải vì tao hèn. Mà vì tao hiểu: tin nhắn đó tao viết cho tao, không phải cho nó. Tao muốn nó tha thứ để tao bớt có lỗi. Tao muốn nó quay lại để tao bớt cô đơn. Vẫn là tao. Vẫn là về tao.
Đến lúc đó tao mới thấy. Cả mối quan hệ, từ đầu đến cuối, tao chưa bao giờ thật sự nhìn nó. Tao chỉ nhìn nó qua cái mà tao muốn. Tao yêu cái cảm giác được yêu. Tao không yêu nó.
Hay là tao có yêu. Nhưng kiểu yêu của tao, nó giống như ôm ai đó mà chỉ ôm cho mình đỡ lạnh.
Bây giờ tao hai mươi ba tuổi. Nó có người mới rồi. Tao thấy trên mạng. Không đau. Chỉ hơi trống.
Tin nhắn đó vẫn nằm trong mục nháp. Thỉnh thoảng tao mở ra đọc. Không phải để nhớ nó. Mà để nhớ mình hồi đó.
Để nhớ rằng có một thời, tao đòi người ta cho tao thứ mà chính tao cũng không biết cho.
己所不欲,勿施於人
Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân
Điều gì mình không muốn, đừng làm cho người khác.
What you do not wish for yourself, do not do to others.
— Khổng Tử, Luận Ngữ, Vệ Linh Công 15.24
Diễn giải
Interpretation
Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân. Cái mày không muốn chịu, thì đừng bắt người khác chịu. Khổng Tử nói câu này hai ngàn mấy trăm năm trước. Nghe thì đơn giản. Ai cũng gật. Nhưng vô yêu đương thì quên sạch. Tao đòi nó phải trung thực, nhưng tao giấu. Tao đòi nó phải kiên nhẫn, nhưng tao nóng. Tao đòi nó phải hiểu tao, nhưng tao lười hiểu nó. Cái khó không phải là hiểu câu này. Cái khó là nhìn ra mình đang làm ngược lại nó mỗi ngày. Yêu ai mà chỉ đòi, không cho, thì không phải yêu. Đó là thuê người ta làm cho mình vui. Mà tiền thuê là cảm xúc của họ. Không cần phải thành thánh. Chỉ cần trước khi đòi ai điều gì, tự hỏi: mình có chịu được điều đó không?
What you do not wish upon yourself, do not impose on others. Confucius said this over two thousand years ago. Sounds simple. Everyone nods. But in love, we forget completely. I demanded honesty but hid things myself. I demanded patience but lost my temper. I demanded understanding but couldn't be bothered to understand her. The hard part isn't understanding this idea. The hard part is seeing that you're doing the opposite of it every single day. Loving someone while only taking and never giving isn't love. It's hiring someone to make you feel good. And the payment is their emotions. You don't need to become a saint. Just before you demand something from someone, ask yourself: could I handle the same thing?