Tôi bán cái nhà mà cả đời tôi xây
I Sold the House I Spent My Whole Life Building
Cái nhà đó tôi xây năm ba mươi sáu tuổi.
Hồi đó vợ chồng tôi ở trọ. Phòng mười hai mét vuông, quận Bình Thạnh. Con gái lớn ngủ chung giường với hai vợ chồng. Con nhỏ nằm võng kế bên.
Tôi nhớ buổi tối vợ tôi nói, anh ơi, con lớn nhanh lắm, mình kiếm chỗ rộng hơn đi.
Câu đó nằm trong đầu tôi mười mấy năm.
Tôi làm đủ thứ. Chạy xe ôm ban đêm. Phụ hồ cuối tuần. Lương công ty thì gửi hết cho vợ, không giữ đồng nào. Vợ tôi bán cơm trước hẻm, sáng bốn giờ dậy nấu, tối tám giờ mới dọn xong.
Bốn năm. Bốn năm ròng.
Rồi mua được miếng đất ở Thủ Đức. Hồi đó Thủ Đức còn ruộng, còn bùn, còn đường đất đỏ. Người ta cười, mua chi chỗ đó, khỉ ho cò gáy.
Tôi không nói gì. Tôi xây.
Xây từng viên gạch. Nghĩa đen. Có ngày tôi tự trộn hồ, tự xách gạch lên, vì thuê thợ thì tốn thêm mấy trăm ngàn.
Cái nhà xây xong, tôi đứng trước cửa, khóc.
Không phải vì vui. Mà vì mệt quá. Mệt đến mức khóc xong thì ngủ luôn trên nền xi măng chưa khô.
Rồi hai đứa con lớn lên trong cái nhà đó.
Con gái lớn tập đi xe đạp trong cái sân nhỏ. Ngã, trầy đầu gối, máu dính trên nền gạch. Vết đó bây giờ vẫn còn, tôi không bao giờ lau.
Con nhỏ thì hay ngồi bậc thềm đợi tôi đi làm về. Mỗi chiều nó ngồi đó, ôm con gấu bông rách, nhìn ra đường. Thấy tôi là chạy ra, ôm chân.
Vợ tôi trồng cây bông giấy trước nhà. Nó mọc leo lên tường, nở đỏ cả một góc. Hàng xóm đi ngang hay nói, nhà anh chị đẹp quá.
Đẹp. Đẹp thiệt.
Nhưng đẹp nhất là lúc tối, cả nhà ngồi ăn cơm, cái quạt cây quay phành phạch, con gái lớn kể chuyện trường, con nhỏ tranh nói, vợ tôi cười, tôi ngồi nghe.
Đó là cả đời tôi. Nằm gọn trong cái nhà đó.
Rồi con lớn đi lấy chồng. Nó dọn về Bình Dương.
Con nhỏ đi du học. Nó gọi video mỗi tuần, nhưng cái bậc thềm thì trống.
Vợ tôi mất năm ngoái. Ung thư. Phát hiện trễ.
Cái nhà bỗng nhiên rộng lắm.
Tôi ở một mình. Sáng dậy, nấu cơm một người. Tối ngồi trước tivi, không bật. Nhìn cái tường, nhìn cái vết trầy của con gái, nhìn cây bông giấy vợ trồng.
Mỗi góc nhà là một ký ức. Mỗi ký ức là một người đã đi.
Tôi nghĩ tôi sẽ ở đây đến chết. Vì đây là cái nhà tôi xây. Bằng mồ hôi. Bằng máu. Bằng bốn năm không ngủ đủ giấc.
Bỏ sao được.
Con gái lớn nói, ba ơi, về ở với con đi. Nhà con rộng. Cháu ngoại nhớ ông.
Tôi nói không. Nhà ba ở đây.
Con nhỏ gọi video, nói ba ơi, hay ba qua đây với con một thời gian. Đổi gió.
Tôi nói không. Ba quen chỗ này rồi.
Nhưng tối đó tôi nằm trên cái giường. Cái giường hồi xưa hai người nằm thì chật, bây giờ một người nằm thì trống.
Tôi nhìn lên trần nhà.
Cái nhà này, tôi xây cho ai?
Cho vợ. Vợ không còn. Cho con. Con đã đi. Cho tôi. Nhưng tôi một mình trong này thì nó là nhà hay là cái hộp?
Tôi nằm nghĩ cả đêm.
Sáng hôm sau tôi gọi cho thằng môi giới.
Nó qua xem nhà, nói chú ơi, nhà này giờ giá cao lắm, Thủ Đức lên quận rồi, đất vàng.
Tôi nghe. Gật đầu. Không vui. Không buồn.
Ký giấy bán nhà, tay tôi run.
Không phải vì tiếc tiền. Mà vì tôi biết, ký xong thì cái vết trầy đầu gối của con gái sẽ bị sơn lại. Cây bông giấy của vợ có thể bị chặt. Cái bậc thềm con nhỏ hay ngồi sẽ thuộc về người khác.
Tôi ký.
Ngày dọn đi, tôi đứng trước cửa lần cuối.
Không khóc. Lần này không khóc.
Hồi xưa tôi khóc vì mệt. Bây giờ tôi không khóc vì đã hiểu.
Cái nhà không phải là mấy người đó. Mấy người đó không nằm trong cái nhà.
Con gái tôi ở Bình Dương. Con nhỏ ở bên kia đại dương. Vợ tôi ở trong ngực tôi.
Cái nhà chỉ là gạch. Là xi măng. Là mái tôn.
Tôi xách cái vali, đi ra.
Cái vali nhẹ lắm. Mấy bộ đồ, mấy tấm hình, cuốn sổ vợ tôi hay ghi công thức nấu ăn.
Cả đời tôi xây. Cuối cùng tôi mang đi được có bấy nhiêu.
Tôi lên xe con gái đón.
Nó hỏi, ba có buồn không?
Tôi nói, không.
Nó nhìn tôi. Không tin.
Nhưng thiệt. Tôi không buồn.
Tôi chỉ nhẹ. Nhẹ kiểu lạ. Như cả đời vác cái gì đó trên lưng, bây giờ đặt xuống, thì cái lưng nó thẳng ra.
Cháu ngoại chạy ra ôm. Nó ba tuổi, mắt giống vợ tôi.
Tôi bế nó lên.
Nhà mới không phải nhà tôi xây. Nhưng có tiếng con nít cười.
Vậy là đủ.