Tôi bán căn nhà mà mười năm mới trả hết
I Sold the House That Took Ten Years to Pay Off
Năm ba mươi hai tuổi, tôi mua căn hộ đầu tiên.
Hai phòng ngủ. Tầng mười bốn. View sông. Mọi người bảo đẹp.
Tôi ký hợp đồng vay hai mươi năm. Lúc ký, tay run. Không phải vì sợ. Vì sung sướng. Tôi nghĩ: mình có nhà rồi. Mình là người lớn thật rồi.
Mười năm.
Mười năm tôi trả góp đều đặn. Tháng nào cũng vậy. Ngày mùng năm, tiền tự động trừ. Lương về, nhìn số dư, trừ tiền nhà, trừ tiền điện nước, trừ tiền quản lý, trừ tiền gửi xe. Còn lại bao nhiêu thì sống bấy nhiêu.
Mười năm tôi không đi du lịch xa. Không phải không muốn. Mà mỗi lần nghĩ đến, trong đầu tự động quy ra mấy tháng tiền nhà.
Vợ tôi cũng vậy. Cô ấy thích vẽ. Hồi mới cưới, cô ấy hay ngồi vẽ bên ban công. Mấy bức tranh nhỏ, màu nước, đẹp lắm. Rồi từ từ không thấy vẽ nữa. Tôi hỏi sao không vẽ. Cô ấy cười, bảo bận.
Nhưng tôi biết không phải bận. Mà là mệt. Cái mệt không phải vì thiếu ngủ. Mà mệt vì mọi thứ trong nhà đều gắn với một con số. Cái vòi nước hỏng, con số. Máy lạnh kêu, con số. Con đi học thêm, con số. Tất cả quy về tiền. Mà tiền thì quy về căn nhà.
Căn nhà đẹp lắm. Ai đến cũng khen. Bạn bè đến chơi, ngồi phòng khách, nhìn ra sông, bảo sướng thật. Tôi cười, rót nước mời.
Nhưng tối tối, khi tất cả đi ngủ, tôi hay ra ban công đứng. Nhìn xuống. Mười bốn tầng. Xe cộ chạy nhỏ xíu. Đèn đường vàng vàng. Tôi đứng đó, không nghĩ gì. Chỉ thấy trống.
Năm bốn mươi hai tuổi, tôi trả hết nợ.
Tôi nhớ ngày đó rõ lắm. Ngồi trong ngân hàng, cô nhân viên in giấy xác nhận tất toán, đưa tôi ký. Tôi ký xong, cầm tờ giấy, đi ra. Ngồi trong xe.
Không vui.
Không buồn.
Chỉ ngồi đó. Nhìn tờ giấy. Mười năm. Mười năm cho tờ giấy này.
Tối đó tôi về, ngồi ăn cơm với vợ con. Con gái tôi năm đó lớp bảy. Nó kể chuyện trường. Vợ tôi gắp thức ăn cho tôi. Bình thường. Như mọi tối.
Nhưng tôi nhìn vợ. Nhìn kỹ. Cô ấy già đi nhiều. Tóc có sợi bạc. Mắt có quầng thâm. Đôi tay không còn dính màu nước nữa.
Tôi nhìn con. Nó lớn lúc nào không biết. Hồi tôi ký hợp đồng vay, nó mới hai tuổi. Bây giờ nó mười hai. Mười năm. Tôi bỏ lỡ bao nhiêu thứ trong mười năm đó?
Ba tháng sau, tôi nói với vợ: bán nhà đi.
Cô ấy nhìn tôi. Không nói gì. Lâu lắm.
Rồi cô ấy hỏi: thiệt hả?
Tôi nói thiệt.
Cô ấy khóc. Tôi tưởng cô ấy khóc vì tiếc. Nhưng không. Cô ấy khóc vì nhẹ. Cô ấy nói: em chờ câu này lâu rồi.
Chúng tôi bán căn hộ. Hai phòng ngủ. Tầng mười bốn. View sông. Bán được giá tốt. Ai cũng bảo tiếc.
Ba mẹ tôi không hiểu. Bạn bè không hiểu. Đồng nghiệp hỏi: sao bán? Ở đó tốt mà. View đẹp mà.
Tôi không giải thích.
Chúng tôi thuê một căn nhà nhỏ. Cấp bốn. Có sân. Gần trường con. Tiền thuê bằng một phần ba tiền trả góp ngày xưa.
Tháng đầu tiên, vợ tôi kê cái bàn nhỏ ngoài sân. Mua lại bộ màu nước. Ngồi vẽ.
Tôi đi làm về, thấy cô ấy ngồi đó. Nắng chiều xiên qua mái hiên. Cô ấy đang vẽ cái cây trước nhà. Bức tranh chưa xong. Nhưng mặt cô ấy khác. Cái mặt đó tôi không thấy mười năm rồi.
Con gái tôi có phòng nhỏ hơn. Không có view sông. Nhưng nó có cái sân để chạy. Có con chó hàng xóm hay qua chơi. Nó cười nhiều hơn.
Tôi cũng có ít tiền hơn. Không có tài sản gì đáng kể. Bạn bè có đứa mua căn thứ hai, thứ ba. Tôi thuê nhà.
Nhưng tối tối, tôi ngồi ngoài sân. Nhìn lên. Trời có sao. Không phải tầng mười bốn nhìn xuống nữa. Mà mặt đất nhìn lên.
Khác.
Khác lắm.
Thỉnh thoảng tôi cũng nghĩ lại. Mười năm đó có uổng không? Không biết. Có tiếc không? Cũng không biết.
Chỉ biết một thứ: cái ngày tôi ký bán, nhẹ hơn cái ngày tôi ký mua.
Nhẹ hơn nhiều.