Tôi bốn mươi ba tuổi và sợ nghe tiếng chuông điện thoại
Forty-Three and Afraid of the Phone Ringing
Tôi bốn mươi ba tuổi. Có nhà. Có xe. Có vợ. Có hai đứa con. Nhìn từ ngoài thì đủ hết.
Nhưng mỗi lần điện thoại reo, tôi giật mình.
Không phải sợ tin xấu. Không phải sợ ai đòi nợ. Tôi không nợ ai. Mà sợ một thứ tôi không gọi tên được.
Sợ ai đó hỏi: "Anh khỏe không?" Rồi tôi phải trả lời. Phải nghĩ xem mình có khỏe thật không.
---
Hồi ba mươi, tôi không sợ gì cả. Đi làm từ bảy giờ sáng, về nhà mười giờ đêm. Cuối tuần vẫn mở laptop. Vợ nói: "Anh làm nhiều quá." Tôi cười: "Lo gì, còn trẻ."
Ba mươi lăm, tôi bắt đầu đau lưng. Bác sĩ nói thoái hóa cột sống. Tôi nghĩ: "Ờ, nghề ngồi nhiều mà." Rồi quên.
Ba mươi tám, đứa con gái lớn vào lớp một. Nó hỏi: "Ba ơi, sao ba không đưa con đi học?" Tôi nói: "Ba bận." Nó không hỏi lại. Đó mới là thứ đáng sợ.
Bốn mươi, mẹ tôi ngã gãy xương hông. Nằm viện hai tháng. Tôi vào thăm mỗi tuần một lần. Mỗi lần ngồi được nửa tiếng. Không phải vì bận. Mà vì ngồi lâu hơn thì tôi không biết nói gì.
Mẹ nắm tay tôi, nói: "Con gầy quá." Tôi bốn mươi tuổi, ngồi cạnh giường bệnh, muốn khóc mà không khóc được.
---
Bốn mươi hai, công ty tái cơ cấu. Tôi không bị sa thải. Nhưng bị chuyển sang phòng khác. Phòng mới ít việc hơn. Lương giữ nguyên.
Ai cũng nói: "Sướng thế, việc nhẹ lương cao." Tôi cười. Gật đầu.
Nhưng tối về, tôi ngồi trong xe mười lăm phút trước khi vào nhà. Không làm gì. Chỉ ngồi.
Vợ hỏi: "Sao anh về trễ?" Tôi nói: "Kẹt xe."
Không kẹt xe. Tôi chỉ sợ vào nhà. Sợ nhìn thấy cuộc sống mình đã xây, rồi tự hỏi: "Cái này có phải của mình không?"
---
Tôi bắt đầu sợ nhiều thứ.
Sợ họp lớp. Vì sẽ có người hỏi: "Mày làm gì rồi?" Tôi sẽ phải kể. Mà kể xong thì thấy trống.
Sợ sinh nhật. Vì thêm một tuổi nghĩa là bớt đi một năm. Không phải sợ chết. Sợ chưa sống.
Sợ im lặng. Vì khi không có tiếng ồn, tôi nghe thấy chính mình. Mà tiếng đó không dễ chịu.
Sợ con gái hỏi: "Ba ơi, lớn lên ba muốn làm gì?" Nó hỏi chơi. Nhưng tôi không trả lời được.
---
Một tối, tôi ngồi ngoài ban công. Vợ đã ngủ. Con đã ngủ. Cả khu phố yên.
Điện thoại sáng. Tin nhắn của thằng bạn cũ: "Ông Hùng mất rồi. Đột quỵ."
Ông Hùng. Cùng phòng đại học. Hồi đó hay rủ tôi đi uống bia. Hay cười. Hay nói: "Sống phải biết hưởng."
Ông Hùng bốn mươi bốn tuổi. Hơn tôi một tuổi.
Tôi đọc tin nhắn. Đặt điện thoại xuống. Nhìn ra ngoài.
Không khóc. Không sốc. Chỉ thấy sợ.
Một nỗi sợ rất rõ, rất gần, như ai đó đứng ngay sau lưng.
---
Hôm sau tôi đi làm bình thường. Họp bình thường. Ăn trưa bình thường.
Nhưng lúc ngồi một mình trong phòng, tôi mở điện thoại, lướt qua danh bạ. Bao nhiêu tên. Bao nhiêu người. Tôi không gọi ai.
Không phải vì bận. Mà vì nếu gọi, người ta sẽ hỏi: "Khỏe không?" Và tôi sẽ phải nói dối.
Hoặc nói thật. Cả hai đều sợ.
---
Tôi không biết mình sợ cái gì.
Có khi sợ mất việc. Có khi sợ giữ việc. Có khi sợ vợ hiểu mình. Có khi sợ vợ không hiểu. Có khi sợ con lớn. Vì con lớn nghĩa là mình già. Có khi sợ mình đã sống bốn mươi ba năm mà chưa bao giờ thực sự sống.
Nỗi sợ này không có hình. Không có tên. Không ai dọa. Nó chỉ ở đó. Như cái bóng. Đi đâu cũng theo.
---
Hồi nhỏ, tôi sợ ma. Lớn lên, tôi sợ nghèo. Ba mươi, tôi sợ thua. Bốn mươi, tôi sợ chính mình.
Mà cái sợ chính mình là cái sợ không ai dạy mình cách đối mặt.
Vì ai cũng bận dạy mình cách thắng. Không ai dạy mình cách ngồi yên với nỗi sợ.
---
Tối nay điện thoại lại reo. Tôi nhìn màn hình. Số lạ.
Tôi không nghe.
Không phải vì sợ. Mà vì chưa sẵn sàng.
Hay có khi, đó cũng là sợ.