Tôi chuẩn bị cho một thảm họa chưa bao giờ đến
I Prepared for a Disaster That Never Came
Năm ba mươi sáu tuổi, tôi mua bảo hiểm thứ ba.
Không phải vì tôi bệnh. Không phải vì ai bắt. Tôi mua vì tôi nằm mơ thấy mình chết.
Giấc mơ đó không có gì đặc biệt. Không máu, không tai nạn. Tôi chỉ đang ngồi ăn cơm, rồi đột nhiên không thở được. Vợ tôi gọi, con tôi khóc, rồi tôi tỉnh dậy.
Sáng hôm sau tôi gọi cho đại lý bảo hiểm.
Anh ấy hỏi tôi muốn gói nào. Tôi nói gói nào cũng được, miễn là đủ cho vợ con sống mười năm nếu tôi không còn.
Anh ấy im một lúc rồi hỏi, anh có đang bệnh gì không.
Tôi nói không. Tôi khỏe. Tôi chỉ sợ.
---
Hồi hai mươi mấy tuổi, tôi không sợ gì cả.
Nói vậy cũng không đúng. Tôi sợ, nhưng sợ những thứ cụ thể. Sợ thi rớt. Sợ bị đuổi việc. Sợ người yêu bỏ.
Những nỗi sợ đó có hình dạng. Tôi nhìn thấy nó, tôi biết nó là gì, tôi đối phó được.
Nhưng qua ba mươi, nỗi sợ của tôi bắt đầu mất hình.
Tôi không sợ một chuyện cụ thể nào nữa. Tôi sợ cái gì đó mà tôi không gọi tên được. Nó ở đâu đó phía sau mọi thứ. Phía sau công việc ổn định, phía sau gia đình hạnh phúc, phía sau sức khỏe bình thường.
Như có ai đứng sau lưng tôi, nhưng mỗi lần quay lại thì không thấy gì.
---
Vợ tôi là người nhận ra trước.
Chị ấy nói, anh dạo này hay kiểm tra khóa cửa lắm.
Tôi nói, thì kiểm tra cho chắc.
Chị ấy nói, anh kiểm tra bốn lần mỗi tối.
Tôi im.
Rồi chị ấy nói thêm, anh cũng hay hỏi con có đau bụng không, có đau đầu không, có khó thở không. Mỗi ngày. Mỗi bữa cơm.
Tôi nói, thì lo cho con.
Chị ấy nhìn tôi. Không giận. Chỉ nhìn.
Ánh mắt đó làm tôi sợ hơn cả giấc mơ.
---
Tôi bắt đầu nhớ lại.
Hồi tôi mười hai tuổi, ba tôi đi làm buổi sáng. Ổng nói chiều về ổng mua kem cho. Chiều đó ổng không về. Ổng bị tai nạn xe, nằm viện hai tháng.
Ổng không chết. Ổng khỏe lại. Ổng vẫn sống tới bây giờ.
Nhưng cái buổi chiều đó, cái buổi chiều tôi ngồi chờ ổng mà ổng không về, cái buổi chiều mà mẹ tôi nghe điện thoại rồi mặt trắng bệch ra.
Cái buổi chiều đó chưa bao giờ kết thúc.
Nó vẫn ở trong tôi. Hai mươi mấy năm rồi. Nó không đi.
Nó chỉ đổi hình dạng.
Hồi đó nó là sợ ba chết. Bây giờ nó là sợ mọi thứ sụp đổ mà không báo trước.
---
Tôi đi khám.
Bác sĩ nói tôi bị rối loạn lo âu. Không nặng. Nhưng cần theo dõi.
Ông ấy hỏi tôi, anh có biết mình lo lắng quá mức không.
Tôi nói biết.
Ông ấy hỏi, vậy sao anh không dừng lại.
Tôi nói, vì tôi sợ nếu tôi ngừng lo, thì chuyện xấu sẽ xảy ra.
Ông ấy gật đầu. Như thể ông ấy đã nghe câu đó một ngàn lần.
---
Tôi không kể chuyện này để nói tôi đã hết sợ.
Tôi vẫn sợ.
Tối qua tôi vẫn kiểm tra khóa cửa. Hai lần thôi, không phải bốn. Nhưng vẫn kiểm tra.
Sáng nay tôi vẫn nhìn con ngủ rồi đặt tay lên ngực nó xem còn thở không.
Tôi biết nó đang thở. Tôi biết. Nhưng tay tôi vẫn đặt lên.
Cái sợ nó không biến mất vì tôi hiểu nó. Hiểu rồi mà vẫn sợ.
---
Có một chuyện tôi nhận ra, chậm lắm, qua nhiều năm.
Tôi không sợ chuyện xấu xảy ra.
Tôi sợ cái khoảnh khắc trước khi nó xảy ra. Cái khoảnh khắc mà mọi thứ vẫn còn bình thường, nhưng tôi biết nó có thể không bình thường nữa.
Cái khoảnh khắc ba tôi nói chiều về mua kem. Lúc đó mọi thứ vẫn ổn. Trời vẫn sáng. Ba vẫn cười.
Rồi một cuộc điện thoại.
Tôi sợ cái "rồi" đó. Cái "rồi" có thể đến bất cứ lúc nào.
Nên tôi canh. Tôi canh suốt. Tôi canh hai mươi mấy năm.
Như thể nếu tôi canh đủ kỹ, nó sẽ không dám đến.
---
Bảo hiểm thứ ba tôi mua xong, tôi ngồi trong xe, không nổ máy.
Tôi nghĩ, nếu tôi mua thêm cái thứ tư, tôi có bớt sợ không.
Câu trả lời tôi đã biết.
Không.
Nhưng tôi vẫn muốn mua.
Bởi vì cái sợ nó không cần logic. Nó không nghe lý lẽ. Nó chỉ cần tôi làm gì đó, bất cứ gì, để cảm giác mình đang kiểm soát.
Mà sự thật là tôi không kiểm soát được gì cả.
Tôi biết điều đó.
Biết mà vẫn ngồi trong xe, tay cầm tờ hợp đồng, không nổ máy.
---
Vợ tôi hỏi, anh ổn không.
Tôi nói ổn.
Chị ấy không hỏi thêm. Chị ấy biết "ổn" của tôi nghĩa là gì.
Nó nghĩa là tôi vẫn sợ. Nhưng tôi vẫn ở đây. Vẫn đi làm. Vẫn về nhà. Vẫn kiểm tra khóa cửa. Vẫn đặt tay lên ngực con.
Vẫn sống, dù sợ.
Có lẽ đó là tất cả những gì tôi làm được.