Tôi có tất cả rồi vẫn mở app xem số dư
I Had Everything and Still Checked My Balance
Bốn mươi sáu tuổi.
Tôi có căn hộ trả hết. Có xe. Có vợ. Hai đứa con đi học trường tốt. Lương tháng đủ để không cần nhìn giá khi mua đồ ăn.
Vậy mà mỗi sáng, việc đầu tiên tôi làm khi mở mắt là mở app ngân hàng.
Không phải vì sợ thiếu. Không phải vì có giao dịch gì cần kiểm tra. Chỉ là mở. Nhìn con số. Rồi đóng lại.
Có hôm số dư tăng, tôi thấy nhẹ. Có hôm giảm vì trả tiền bảo hiểm, tiền học, tôi thấy ngực nặng. Dù biết rõ tháng sau lại về như cũ.
Vợ tôi có lần hỏi: "Anh coi cái gì mà sáng nào cũng dán mắt vô điện thoại?"
Tôi nói: "Đọc tin."
Nói dối. Không hiểu sao lại nói dối.
---
Hồi ba mươi, tôi nghĩ bốn mươi sẽ khác.
Hồi đó tôi ở trọ. Phòng mười hai mét vuông. Quạt trần kêu cọt kẹt. Tôi nằm nghĩ, nếu có một tỷ trong tài khoản, chắc đời mình sẽ ổn.
Một tỷ. Con số đó lớn lắm với thằng ba mươi tuổi lương tám triệu.
Rồi tôi cày. Nhảy việc. Tăng ca. Học thêm. Mở thêm nguồn thu. Vợ tôi cũng cày. Hai đứa sống như hai cái máy chạy song song, thỉnh thoảng nhìn nhau gật đầu rồi tiếp tục.
Năm ba mươi lăm, tài khoản chạm một tỷ.
Tôi nhớ rõ cái đêm đó. Mở app, nhìn con số, chụp màn hình. Không gửi cho ai. Chỉ chụp. Rồi nằm xuống.
Không thấy gì.
Không vui. Không buồn. Không nhẹ. Chỉ thấy trống.
Sáng hôm sau, tôi nghĩ: hai tỷ. Hai tỷ chắc sẽ khác.
---
Hai tỷ đến năm tôi ba mươi chín.
Lần này tôi không chụp màn hình. Vì tôi đã hiểu trò này rồi. Con số chạm mốc, cái mốc lùi ra xa hơn. Như đường chân trời. Đi hoài không tới.
Nhưng hiểu thì hiểu. Dừng thì không dừng được.
Bốn mươi tuổi, tôi mua căn hộ. Trả góp hai mươi năm. Tự nhiên tài khoản tụt. Tôi biết là bình thường, biết là tài sản chuyển dạng, không mất đi đâu. Nhưng nhìn số dư giảm, ngực vẫn nặng.
Vợ tôi nói: "Mình có nhà rồi, vui không?"
Tôi nói: "Vui."
Nói thật. Nhưng chỉ vui được hai ngày.
Ngày thứ ba, tôi mở app. Nhìn số dư. Bắt đầu tính: bao lâu nữa thì về lại mốc cũ.
---
Con gái lớn tôi năm nay mười ba.
Nó có cái kiểu nhìn giống mẹ nó. Thẳng. Không vòng vo.
Một tối, tôi ngồi sofa, mở app. Nó đi ngang, dừng lại, nhìn.
"Ba coi số tiền hả?"
"Ừ."
"Ba giàu chưa?"
Tôi cười. "Cũng tạm."
"Vậy sao ba lúc nào cũng coi?"
Tôi không trả lời được.
Nó đi vô phòng. Tôi ngồi lại. Màn hình tắt. Nhìn mặt mình phản chiếu trên cái điện thoại đen.
Mặt một thằng bốn mươi sáu tuổi, có tất cả những gì thằng ba mươi tuổi từng mơ, mà vẫn ngồi đó kiểm tra xem mình có đủ chưa.
---
Tôi bắt đầu nhớ lại ba tôi.
Ba tôi là thợ hồ. Cả đời không có tài khoản ngân hàng. Lương nhận tiền mặt, bỏ phong bì, đưa má. Má chia ra: tiền chợ, tiền điện, tiền để dành.
Ba không bao giờ hỏi "đủ chưa". Vì với ba, đủ là ăn xong bữa tối mà còn dư gạo cho ngày mai.
Tôi nhớ ba ngồi trước nhà, uống trà, nhìn mấy đứa nhỏ chơi ngoài hẻm. Mặt ba bình thường. Không vui lắm, không buồn lắm. Chỉ là ở đó.
Hồi đó tôi nghĩ ba thiếu tham vọng. Tôi tự hứa sẽ khác ba.
Bây giờ tôi khác ba thật. Tôi có nhiều hơn ba gấp trăm lần. Nhưng ba ngồi uống trà mà yên. Còn tôi ngồi sofa mà không yên.
Sự khác biệt đó, tôi mất mười sáu năm mới nhìn ra.
---
Vấn đề không phải là bao nhiêu.
Tôi biết câu này nghe như sáo rỗng. Ai cũng nói được. Nhưng sống nó thì khác.
Tôi đã sống ở mức tám triệu một tháng. Đã sống ở mức năm mươi triệu. Đã sống ở mức có nhà, có xe, có bảo hiểm, có quỹ dự phòng. Và cái cảm giác "chưa đủ" nó giống hệt nhau ở mọi mốc.
Nó không nằm ở con số. Nó nằm ở cái cách tôi nhìn con số.
Tôi chưa bao giờ tự hỏi: dừng ở đâu?
Không phải dừng kiếm tiền. Mà dừng cái kiểu sống lệ thuộc vào con số. Dừng cái phản xạ mở app mỗi sáng. Dừng cái nhịp tim thay đổi theo số dư.
Tôi chưa bao giờ vẽ một cái đích rồi nói: tới đây là được, tới đây thì ngồi xuống.
Vì tôi sợ. Sợ rằng nếu dừng, mình sẽ mất. Mất cái gì thì không rõ. Nhưng sợ.
---
Tối qua, tôi không mở app.
Không phải vì quyết tâm. Không phải vì đọc sách gì hay nghe ai nói gì. Chỉ là mệt.
Mệt cái kiểu sống mà lúc nào cũng đang đi tới một chỗ nhưng không biết chỗ đó ở đâu.
Tôi ngồi ban công. Uống trà. Nhìn xuống đường.
Giống ba tôi hồi đó.
Không vui lắm. Không buồn lắm. Chỉ là ngồi đó.
Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thấy vậy cũng được.
知足不辱,知止不殆,可以長久
Tri túc bất nhục, tri chỉ bất đãi, khả dĩ trường cửu
Biết đủ thì không nhục, biết dừng thì không nguy, có thể bền lâu.
Know contentment and avoid disgrace; know when to stop and avoid danger — then you can endure.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 44
Diễn giải
Interpretation
Biết đủ thì không nhục. Biết dừng thì không nguy. Vậy mới bền lâu được. Nghe thì dễ. Nhưng cái khó không phải là hiểu chữ "đủ". Cái khó là chữ "dừng". Ông Lão Tử không nói dừng kiếm tiền. Không nói nghèo là tốt. Ổng nói biết chỗ dừng. Biết cái điểm mà mình nói: được rồi, tới đây là được. Thằng cha trong câu chuyện, nó có tiền. Có nhà. Có gia đình. Nhưng nó không có cái điểm dừng. Nó chạy từ một tỷ tới hai tỷ, từ hai tỷ tới căn hộ, từ căn hộ tới cái gì tiếp theo. Không phải vì tham. Mà vì chưa bao giờ tự vẽ cho mình một cái vạch rồi nói: đây, tới đây thì ngồi xuống. Không có vạch thì chạy hoài. Chạy hoài thì mệt. Mệt mà không biết dừng thì nguy. Ba nó ngồi uống trà mà yên. Vì ba nó biết cái vạch nằm ở đâu. Cơm tối xong, còn gạo ngày mai. Vậy là đủ. Vậy là ngồi xuống. Đơn giản vậy thôi mà mất cả đời mới thấy.
Know contentment and you won't be disgraced. Know when to stop and you won't be endangered. That way, you can endure. Sounds simple. But the hard part isn't understanding the word "enough." The hard part is the word "stop." Lao Tzu didn't say stop earning money. Didn't say poverty is virtue. He said know where to stop. Know the point where you say: this is fine, this is where I sit down. The man in this story has money. A home. A family. But he doesn't have a stopping point. He ran from one billion to two billion, from two billion to an apartment, from the apartment to whatever comes next. Not out of greed. Because he never once drew himself a line and said: here, this is where I sit down. No line means you run forever. Run forever and you're exhausted. Exhausted with no idea when to stop, and you're in danger. His father sat drinking tea in peace. Because his father knew where the line was. Dinner done, rice left for tomorrow. That's enough. That's where you sit down. Something that simple, and it takes a whole lifetime to see.