Tôi dọn nhà ba lần mà đồ đạc không bớt đi
I Moved Three Times and Still Carried Everything
Lần đầu tiên tôi dọn nhà là năm năm mươi ba tuổi.
Căn nhà cũ ở quận Bình Thạnh, tôi ở hai mươi sáu năm. Từ hồi mới cưới. Từ hồi con gái còn nằm nôi.
Bà xã mất được hai năm. Con gái lấy chồng, sang Đà Nẵng. Căn nhà ba tầng còn mình tôi.
Bạn bè bảo bán đi. Dọn về căn hộ nhỏ cho gọn. Tôi cũng nghĩ vậy.
Nhưng lúc bắt đầu dọn, tôi không bỏ được gì.
Cái bàn ủi của bà xã. Cũ lắm rồi, cái mặt bàn đã cong, không ai xài nổi. Nhưng tôi nhớ bả hay đứng ủi đồ buổi tối, vừa ủi vừa coi phim Hàn. Tôi để lại.
Bộ chén mười hai cái, mua hồi đám cưới. Bể còn tám. Không ai dùng bộ chén sứt mẻ. Nhưng tôi nhớ hồi đó hai vợ chồng đi chợ Bến Thành chọn cả buổi chiều. Tôi để lại.
Mấy cuốn tập của con gái hồi lớp ba. Nó vẽ tôi trong bài tập làm văn. Vẽ tôi cao gấp đôi cái nhà. Tôi để lại.
Dọn xong, đồ đạc gần như nguyên. Tôi chỉ bỏ được mấy cái ghế nhựa ngoài sân.
Rồi tôi dọn qua căn hộ ở quận 7. Nhỏ hơn. Hai phòng ngủ.
Nhưng tôi mang theo hết. Cái bàn ủi. Bộ chén. Mấy cuốn tập. Thêm cả cái tủ gỗ mà bà xã hay giấu tiền trong ngăn kéo. Tôi biết không còn tiền trong đó. Nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn mở ra.
Căn hộ hai phòng mà chật như cái kho.
Con gái về thăm, nó đứng ở cửa nhìn, không nói gì. Một lúc sau nó nói: "Ba ơi, ba giữ chi nhiều vậy."
Tôi nói: "Đồ còn tốt mà."
Nó không cãi. Nó hiểu tôi không nói về đồ.
---
Năm sau tôi dọn lần thứ hai. Căn hộ quận 7 tôi cho thuê, dọn về căn studio gần chỗ con gái ở Đà Nẵng. Hai mươi tám mét vuông.
Lần này tôi tự nhủ phải bớt.
Tôi ngồi giữa đống đồ cả buổi sáng. Cầm lên, để xuống. Cầm lên, để xuống.
Cái bàn ủi. Tôi cầm lên, ngửi. Không còn mùi gì. Nhưng tay tôi nhớ cái cảm giác bả đứng đó. Tôi để xuống.
Bộ chén. Tám cái. Tôi ăn cơm một mình, xài một cái chén, một đôi đũa. Tám cái chén nằm trong thùng carton hai năm rồi chưa mở. Tôi biết vậy. Nhưng tôi để xuống.
Mấy cuốn tập. Tôi lật ra đọc lại. Con gái viết: "Ba em hay đi làm về trễ nhưng ba luôn hôn em trước khi em ngủ." Tôi gấp lại. Để xuống.
Cuối cùng tôi bỏ được cái tủ gỗ. Vì nó không vừa thang máy.
Chỉ vậy thôi.
Qua Đà Nẵng, căn studio nhỏ xíu mà đồ chất tới trần. Con gái không nói gì nữa. Nó chỉ qua phụ tôi sắp xếp, xong nó về.
Tôi ngồi giữa căn phòng, xung quanh toàn thùng carton. Như người vừa dọn vào mà cũng như người chưa bao giờ dọn đi.
---
Lần thứ ba là năm ngoái. Tôi sáu mươi mốt tuổi.
Tôi bị đau lưng nặng. Nằm viện hai tuần. Con gái qua chăm. Nó xin nghỉ phép.
Trong bệnh viện, tôi nằm trên cái giường trắng, phòng không có gì ngoài cái tủ nhỏ và bình nước. Mười bốn ngày.
Mười bốn ngày tôi không cần cái bàn ủi. Không cần bộ chén. Không cần mấy cuốn tập.
Mười bốn ngày tôi vẫn nhớ bà xã. Vẫn nhớ con gái hồi nhỏ. Vẫn nhớ hết.
Không cần đồ vật nào để nhớ.
Ra viện, tôi về căn studio. Nhìn mấy thùng carton. Lần này tôi không cầm lên để xuống nữa.
Tôi gọi con gái qua.
Tôi nói: "Con lấy gì thì lấy. Còn lại cho người ta."
Nó nhìn tôi. "Ba chắc không?"
Tôi không chắc. Nhưng tôi gật.
Nó lấy bộ chén. Nói để khi nào có con, cho nó biết bà nội xài chén gì.
Mấy cuốn tập nó giữ.
Cái bàn ủi, nó hỏi: "Cái này ba muốn sao?"
Tôi nhìn cái bàn ủi. Lâu lắm.
Rồi tôi nói: "Cho đi."
Nó không hỏi thêm.
---
Bây giờ căn studio của tôi trống. Một cái giường, một cái bàn, hai cái ghế.
Thỉnh thoảng tôi ngồi uống trà một mình buổi sáng. Nhìn ra cửa sổ. Biển Đà Nẵng xa xa.
Tôi vẫn nhớ bả. Nhớ rõ hơn hồi còn giữ đồ.
Hồi đó tôi cầm cái bàn ủi lên, tôi nhớ cái bàn ủi. Bây giờ tôi nhắm mắt, tôi nhớ bả đứng cười.
Lạ vậy đó.
Giữ thì nhớ đồ. Buông thì nhớ người.
Tôi không biết giải thích sao. Tôi chỉ biết căn phòng trống mà không trống. Và mấy cái thùng carton đầy ắp mà trống.