Tôi dọn nhà ba lần trong một năm
I Moved Three Times in One Year
Lần đầu là tháng Ba.
Tôi dọn khỏi căn hộ ở quận 7. Căn hộ hai phòng ngủ, ban công nhìn ra sông. Mười một năm ở đó. Từ lúc mới cưới, đến lúc con gái biết đi, đến lúc vợ tôi xách vali ra cửa.
Căn hộ đó không còn ai ở ngoài tôi. Nhưng tôi giữ. Giữ vì hợp đồng chưa hết. Giữ vì đồ đạc nhiều quá, lười chuyển. Giữ vì mỗi lần mở cửa, tôi vẫn ngửi được mùi nước xả vải mà cô ấy hay dùng. Hương lavender. Loại chai tím, mua ở siêu thị gần nhà.
Tôi biết cô ấy không quay lại. Tôi biết từ cái đêm cô ấy ký giấy. Nhưng cái mùi đó, nó không biết.
Tháng Ba, chủ nhà tăng tiền. Tăng ba triệu. Tôi không đủ lý do ở lại nữa.
Tôi thuê xe tải nhỏ. Hai thằng bạn đến phụ. Đồ đạc xếp vào thùng, tôi mới thấy mười một năm gói gọn trong mười bảy cái thùng carton. Mười bảy cái thùng. Có cái nặng, có cái nhẹ. Có cái tôi không nhớ bên trong là gì.
Thằng Hùng vác cái thùng đồ bếp, hỏi: Cái nồi cơm điện này còn xài không?
Tôi nhìn. Cái nồi cô ấy mua hồi mới về chung. Nắp đã nứt, lòng nồi tróc lớp chống dính. Tôi nấu cơm bằng nồi khác từ lâu rồi. Nhưng cái nồi đó vẫn nằm trong tủ.
Tôi nói: Bỏ đi.
Nói xong, tôi thấy nhẹ. Rồi thấy buồn. Rồi lại thấy nhẹ.
---
Lần thứ hai là tháng Bảy.
Tôi chuyển về phòng trọ gần chỗ làm. Phòng nhỏ, vừa đủ một người. Không ban công. Cửa sổ nhìn ra bức tường nhà hàng xóm.
Mười bảy cái thùng carton, tôi chỉ mang theo chín cái. Tám cái còn lại gửi nhà má.
Ở phòng trọ, tôi bắt đầu sống khác. Sáng dậy, pha cà phê, đi làm. Tối về, nấu mì hoặc mua cơm. Không ai hỏi hôm nay ăn gì. Không ai kêu tắt đèn đi ngủ. Không ai.
Tôi tưởng mình sẽ quen. Hai tháng, ba tháng. Nhưng cái im lặng nó không giống nhau mỗi đêm. Có đêm nó nhẹ, như được nghỉ ngơi. Có đêm nó nặng, như bị nhốt.
Tháng Bảy, má gọi. Má nói: Mấy cái thùng con gửi, má mở ra coi. Có cái áo đầm của con Vy.
Vy là con gái tôi. Bảy tuổi. Ở với mẹ nó.
Má nói: Cái áo đầm hồi con nhỏ xíu. Còn thơm mùi sữa.
Tôi ngồi im.
Má hỏi: Con muốn má giữ hay bỏ?
Tôi nói: Má giữ đi.
Nói xong, tôi biết mình chưa buông được gì hết.
---
Lần thứ ba là tháng Mười Một.
Công ty tái cấu trúc. Bộ phận tôi bị cắt. Mười hai năm làm ở đó. Từ nhân viên lên trưởng phòng. Từ trưởng phòng xuống người nhận phong bì.
Phong bì đựng thư cảm ơn và hai tháng lương. Giám đốc bắt tay, nói: Anh là người tốt.
Tôi cười. Không biết cười vì lịch sự hay vì thấy buồn cười.
Mười hai năm. Tôi nhớ cái bàn làm việc của mình. Góc trái có vết cà phê đổ từ năm 2018. Tôi không lau. Để vậy. Như một cái mốc. Năm đó là năm con gái tôi vào lớp Một, là năm tôi được thăng chức, là năm tôi nghĩ mọi thứ đang đi đúng hướng.
Bây giờ cái bàn đó thuộc về ai khác. Hoặc không thuộc về ai. Có khi họ đã vứt.
Tôi dọn phòng trọ lần nữa. Lần này chuyển về ở tạm nhà má. Chín cái thùng carton, tôi mở ra từng cái.
Thùng một: sách. Giữ. Thùng hai: quần áo cũ. Cho. Thùng ba: giấy tờ công ty. Bỏ. Thùng bốn: ảnh cưới. Tôi ngồi nhìn.
Trong ảnh, tôi ba mươi mốt tuổi. Cô ấy hai mươi tám. Hai đứa cười. Cười thiệt. Không phải cười cho thợ chụp.
Tôi gấp lại. Để vào thùng. Không bỏ. Không trưng. Chỉ để đó.
Thùng năm: đồ chơi cũ của Vy. Con gấu bông mất một mắt. Cái xe đẩy nhựa gãy bánh.
Tôi gọi cho Vy. Nó bắt máy, giọng hơi ngái ngủ.
Ba ơi, có gì không?
Không. Ba gọi thăm con.
Dạ. Con buồn ngủ quá.
Ừ. Ngủ đi.
Tôi cúp máy. Ngồi giữa đống thùng. Má đi ngang, không hỏi gì, để ly nước trà trên bàn rồi đi.
---
Chín cái thùng, cuối cùng tôi giữ lại bốn.
Bốn cái thùng cho bốn mươi ba năm.
Tôi không biết mình đã buông hay chỉ là mệt quá nên bỏ xuống. Có khi hai cái đó giống nhau. Có khi không.
Nhưng sáng hôm sau, tôi dậy sớm. Pha cà phê trong bếp nhà má. Cái bếp cũ, gạch hoa ngày xưa. Má ngồi đối diện, ăn bánh mì chấm sữa.
Má nói: Ở đây với má cũng được. Không cần đi đâu.
Tôi gật đầu. Uống cà phê. Nắng vào bếp, chậm.
Mọi thứ trôi chảy, không gì đứng yên.
Everything flows, nothing stands still.
— Heraclitus, Fragment 12
Diễn giải
Interpretation
Heraclitus nói mọi thứ trôi chảy, không gì đứng yên. Ông già Hy Lạp đó sống cách đây hai ngàn mấy trăm năm, nhưng nói câu đó như thể ngồi nhìn mình dọn nhà vậy. Căn hộ mười một năm, trôi. Cái nồi cơm điện nắp nứt, trôi. Chức trưởng phòng, trôi. Vợ, trôi. Mình cũng trôi. Chỉ là mình cứ tưởng mình đứng yên. Cái khó không phải là mọi thứ thay đổi. Cái khó là mình biết nó thay đổi mà vẫn muốn giữ. Giữ cái mùi nước xả vải. Giữ cái áo đầm con nhỏ. Giữ cái vết cà phê trên bàn. Như thể giữ được mấy thứ đó thì thời gian sẽ nghe lời mình. Nhưng nó không nghe. Nó chưa bao giờ nghe. Buông không phải là vứt hết. Là biết cái gì đang trôi, thì để nó trôi. Cái gì còn, thì để nó còn. Không cưỡng.
Heraclitus said everything flows, nothing stands still. The old Greek lived over two thousand years ago, but he said it like he was watching someone pack up their apartment. The apartment of eleven years, gone. The rice cooker with the cracked lid, gone. The department head title, gone. The wife, gone. You're flowing too. You just thought you were standing still. The hard part isn't that things change. The hard part is knowing they change and still wanting to hold on. Holding onto the scent of fabric softener. Holding onto a tiny dress. Holding onto a coffee stain on a desk. As if keeping those things would make time obey you. But it doesn't obey. It never has. Letting go isn't throwing everything away. It's knowing what's flowing and letting it flow. What remains, let it remain. No forcing.